[ĐM-Vô hạn lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 3
"Thật đẹp trai..." Vương Chinh Vũ bất giác cất tiếng lòng, kết quả giây sau đó liền bị hai người đàn ông đằng sau kéo về lại hẻm nhỏ. "Ưa ah!!!..."
Bọn chúng đè ngược Vương Chinh Vũ vào tường, muốn nhét cậu em bán cương vào lỗ sau của hắn.
"Mẹ tụi mày mau thả tao ra!!!" Vương Chinh Vũ gửi gắm tia hi vọng cuối cùng vào người qua đường kia, nghiêng đầu bất lực hét với. "Cứu... Cứu tôi với!!!..."
Đôi con ngươi của người đàn ông đó dường như có ánh sáng xanh xẹt ngang qua, biểu cảm sau đó chợt nghiêm trọng hẳn.
Chỉ thấy anh đứng yên tại chỗ, nhìn cảnh hãm hiếp trước mắt như có điều suy ngẫm, vài giây trôi qua mà chẳng thấy có ý định ra tay ngăn cản.
Sau tất cả thì vẫn để gã tóc xoăn nóng nảy kia liếc thấy, thét to với sự chột dạ trong lòng, "Đứng đó làm gì, chưa từng thấy ông đây địt lồn à? Cút mau!"
Người đàn ông đó cau mày, sau đó bèn móc một tấm thẻ ra, mở ra rồi mới biết thế mà là thẻ cảnh sát.
"Mấy người có chắc muốn phạm pháp tiếp ngay trước mặt tôi?" Người đàn ông cất tiếng với chất giọng trầm thấp từ tính.
Gã tóc xoăn hoảng hốt, liền rút cặc đang địt Vương Chinh Vũ ra, ngước nhìn anh với thái độ thù địch. Lúc này gã tóc ngắn đưa cho đồng bọn một thanh gỗ.
"Đập nó ngã." Gã tóc ngắn cũng cầm một thanh gỗ, nhìn chằm chằm người trước mặt với vẻ hung hăng.
"Hừ..." Anh khinh thường ra mặt, trong mắt toàn vẻ xem nhẹ.
"Mẹ mày, bớt quản chuyện thiên hạ lại!!!" Hai tên đó la toáng lên, cùng nhau xông về trước.
Trong ánh mắt của người đàn ông kia chẳng hề có chút do dự nào mà nghiêng tấm thân đẹp đẽ nhẹ nhàng tránh được đòn công kích của bọn chúng. Còn chẳng đợi hai tên đó phản ứng lại, anh đã giơ tay lên nhanh gọn lẹ mà bổ rớt thanh gỗ trong tay chúng, sau đó một cú quét chân đánh ngã một người, lập tức tiếp đó giữ chặt cánh tay kẻ còn lại, rồi bằng phần lưng vai săn chắc của bản thân lật ngã tên đó phải thua xiểng niểng.
Vương Chinh Vũ há hốc mồm nhìn một loạt hành động trôi chảy của người ta, còn hai kẻ nằm sõng soài dưới đất càng sợ tới mức sắp tiểu ra tới nơi.
Bọn chúng tự biết bản thân chẳng phải đối thủ của người đàn ông này, chỉ cần người này không chịu rời đi thì chúng sẽ mất trắng con mồi lần này. Cả hai sụp đổ nhìn thời gian được hiển thị trên cổ tay, biểu cảm khác hẳn với sự tự tin lúc đầu, giờ đây chỉ còn lại nỗi tuyệt vọng lấp khoả tâm can.
"Hai người giờ đi tìm người khác có lẽ còn kịp đó." Anh lạnh nhạt đề nghị, "Chẳng qua người này, mấy người không đụng được."
"Mày!!!...." Gã tóc xoăn gào thét sợ hãi, "Mày cũng là người chơi!..."
Anh khẽ vỗ bụi bẩn trên tay, không để ý đến gã ta.
"Chí... Chí Hùng, chúng ta mau đi bắt người khác đi!" Gã tóc ngắn giữ lấy tay đồng bọn, hiển nhiên cũng không còn điềm tĩnh nữa.
"Có bắt được tao cũng không cứng nổi!" Gã tóc xoăn sụp đổ, bản thân vốn đã bị Vương Chinh Vũ đạp một cú suýt tàn canh, giờ thì hay rồi, sau khi bị người này tẩn thêm càng khó mà cương lên tiếp, "Mẹ nó, giờ phút này nào còn người mới nữa, má nó sắp kết thúc luôn rồi!!!"
Con người luôn không tài nào thản nhiên đối mặt với nỗi sợ hãi khi cái chất ập xuống, chỉ thấy gã ta gào rú như tên điên, chạy thục mạng ra ngoài, "Ahhhhh!!! Tao chết chắc rồi!..."
Gã tóc ngắn trừng mắt giận dữ nhìn anh và Vương Chinh Vũ, sau đó vội vàng đuổi theo đồng bọn.
Vương Chinh Vũ sống sót sau tai nạn cuối cùng cũng thở phào nhẹ nhõm, hai chân mềm nhũn, ngã ngồi xuống đất.
Hắn còn chưa bình tĩnh lại thì bóng người cao to đã đổ ập về phía hắn.
Vương Chinh Vũ ngẩng đầu tiếp xúc với ánh mắt lạnh thấu xương của anh chàng cảnh sát này, rồi hậm hực đứng dậy, để rồi phát hiện đối phương cao hơn bản thân cả một cái đầu.
"Ổn đúng không?" Người đàn ông cất lời quan tâm, nhưng giọng điệu vẫn lạnh lùng như cũ, "Nếu không sao thì đi với tôi một chuyến."
"Chuyện này..." Vương Chinh Vũ kéo quần mình lại đàng hoàng, hơi lo lắng bảo, "Anh cảnh sát... Giờ tôi không tiện theo anh về đồn làm biên bản, anh có thể coi như chưa thấy gì không?..."
“......”
Vương Chinh Vũ liếc nhìn đồng hồ đếm ngược trên tay, phát hiện chỉ còn lại nửa tiếng đồng hồ mà thôi.
Hắn còn phải bắt xe đến khách sạn đã hẹn, rồi còn cùng hoàn thành một lần lên giường với Tiểu Phi nữa.
Điên rồi, hắn thấy mình sắp điên rồi!!!
Trong lòng Vương Chinh Vũ giờ đang mải nhớ nhung cậu bạn trai của mình, muốn mau chóng đến được nơi đã hẹn. Chỉ thấy hắn cúi đầu, muốn chuồn đi từ bên hông anh, nhưng lại bị anh kéo giữ lấy cổ tay.
Anh ta dùng sức rất mạnh, hình như không muốn thả Vương Chinh Vũ đi.
"Anh buông tôi ra!" Vương Chinh Vũ nói với vẻ tan nát, vung cánh tay như lên cơn, "Bạn trai tôi còn đang đợi tôi đấy!..."
Người đàn ông sau khi nghe thế chợt nhíu mày, tay còn giữ chặt hơn.
Vương Chinh Vũ cuống lên, năn nỉ bảo, "Tôi xin anh đó, thả tôi đi được không, chuyện cứu người cơ đấy! Sẽ chết người đó!!!..."
Đột nhiên, có một cú điện thoại gọi đến, đó là của Phương Tiểu Phi. Vương Chinh Vũ hơi mừng rỡ, giơ điện thoại lên cho anh ta xem, "Bạn trai của tôi!"
Lúc này người đàn ông mới buông hắn ra.
"Tiểu Phi à..." Vương Chinh Vũ vừa nghe máy, ai ngờ lại phải hứng chịu lời trách mắng của đối phương.
"Vương Chinh Vũ anh đi đâu rồi!!! Sao lại không nghe điện thoại của em, em đang gấp muốn chết đây này." Phương Tiểu Phi oán trách, "Giờ anh đang ở đâu?!"
"Anh..." Trong lòng hắn giờ đang là một mớ hỗn loạn, "Nãy gặp chút chuyện, giờ còn đang ở chỗ quán bar..."
"Vãi!..." Người ở đầu kia điện thoại bật lời hiếm nói, có điều Phương Tiểu Phi cũng coi như bình tĩnh, cuối cùng vẫn nói tiếp với hắn, "Giờ anh đang ở bar 105 đúng không?"
"Ừm..." Vương Chinh Vũ đáp với vẻ cẩn thận từng chút một.
"Quán bar đó là gay bar có tiếng ở chỗ này, tầng hai của quán có thể gọi vịt, anh chỉ cần hỏi một người tên chú Thông ở quầy bar, còn số điện thoại thì em sẽ gửi liền cho anh."
"Sao em lại biết mấy thứ này..." Vương Chinh Vũ không khỏi hỏi.
"Anh mẹ nó giờ hỏi mấy này có tác dụng gì!" Phương Tiểu Phi sắp không kìm lại được cơn nôn nóng trong lòng, quả nhiên trước cái chết cận kề, bất cứ ai cũng sẽ mất đi chừng mực, "Bên em cũng sẽ gọi vịt tới, anh cứ yên tâm đi. Anh phải chăm sóc tốt bản thân mình, nhất định phải sống sót, biết chưa hả?!"
"Anh... Anh biết rồi..." Vương Chinh Vũ nuốt ngụm nước bọt, gật đầu đáp.
Giây sau đó, Phương Tiểu Phi cúp máy cái rụp.
Đây chẳng phải trò đùa... Tất cả đều không phải trò đùa...
Nỗi sợ hãi dần lan khắp lồng ngực, Vương Chinh Vũ dựa vào tường, ngẫm lại tiếp sau đây nên làm sao để làm theo cách của Tiểu Phi đã nói.
Ánh mắt hắn lập lòe, rồi chợt liếc thấy người cảnh sát đang đứng kế bên.
Người đàn ông này còn chưa đi, vẫn luôn đứng cạnh hắn.
Vương Chinh Vũ vừa muốn nói với anh ta gì đó thì anh ta bỗng mở miệng, "Cậu muốn chơi điếm?"
Chết tiệt!... Lòng hắn không khỏi mắng thầm tiếng, nháy mắt phòng bị với thái độ của anh chàng cảnh sát này.
"Anh nghe nhầm rồi." Vương Chinh Vũ vờ bình tĩnh bảo, "Không có việc gì nữa thì tôi đi trước đây."
"Nhiệm vụ của cậu là gì?" Người đàn ông chợt hỏi câu không ngờ.
"Nhiệm vụ mẹ nó chẳng phải như nhau sao..." Vương Chinh Vũ hấp tấp trả lời theo bản năng, vài giây trôi qua mới trừng to hai mắt, đã phản ứng kịp, "Anh cũng là người chơi?"
"Nhiệm vụ của cậu là gì?" Người đàn ông hỏi hắn với gương mặt lạnh lùng nghiêm túc, "Trả lời tôi."
"Sao tôi phải nói anh nghe?" Vương Chinh Vũ nhìn anh ta đầy cảnh giác, nhớ lại hai người mới xâm hại hắn kia. Lúc này đây chỉ cần đối phương là người chơi thì không thể tin tưởng hoàn toàn.
Người đàn ông khẽ thở dài, sau đó bước về phía Vương Chinh Vũ, một tay đè hắn vào tường.
"Không muốn chết thì nói mau." Người đàn ông sáp đến, trong giọng điệu chẳng hề có cho người ta khả năng từ chối.
Nhưng Vương Chinh Vũ vẫn cứ trừng mắt không đáp, thực ra lòng hắn đã hoảng muốn chết rồi.
"Phải tìm được bạn trai cậu rồi làm tình?" Người đàn ông đột nhiên bảo, "Trong thời gian giới hạn."
"Sao anh biết được?!" Vương Chinh Vũ sốc.
"Không nhất định phải là bạn trai, cho nên chỉ cần là đúng gu cậu thích là được, có đúng không?" Người đàn ông nhếch môi, nói với vẻ hứng thú tột cùng.
"Loại nhiệm vụ tân thủ này chỉ cần suy đoán tí là có thể biết được đại khái."
Vương Chinh Vũ lúc này mới thở dài, từ bỏ việc vùng vẫy mà gật đầu, "Nên là xin anh hãy thả tôi đi, đúng không sai tôi sắp chơi điếm nhưng tôi cũng hết cách rồi, để bảo vệ mạng sống đành phải..."
"Có phải nãy cậu nói tôi rất đẹp trai mà nhỉ?" Anh ta nói lời dâm dục bằng bản mặt đứng đắn, "Nếu cậu bằng lòng, tôi có thể làm tình với cậu."
"Anh anh anh!!!..." Vương Chinh Vũ tức khắc đỏ mặt, "Đồ mặt dày tám thước! Anh mẹ nó đang đùa tôi đi?!"
"Tôi không đùa, chỉ cần cậu thích tôi, nhiệm vụ này coi như xong." Anh ta nhìn vào mắt hắn, nghiêm túc phân tích, "Giờ cậu đi tìm ngưu lang cũng phải tìm được đúng gu mà cậu thích thật sự. Cậu có chắc dù cho có nguy hiểm sẽ tạch cũng muốn từ chối tôi?"
Vương Chinh Vũ im lặng.
Đúng là thế, cách của Phương Tiểu Phi chưa chắc có thể thành công, điều quan trọng nhất là, giờ đã sắp hết thời gian rồi.
"Cậu cũng biết, tôi đây sẽ không hại cậu, đúng chứ?"
Anh ta cuộn tay áo lên, để lộ cánh tay thô chắc của mình. Sau đó anh kéo lỏng cổ áo, trong mắt ngoại trừ vẻ quyết liệt, thế mà còn có không ít vẻ dâm dục.
Anh cởi thắt lưng mình ra rồi đè về phía Vương Chinh Vũ, nghiêng đầu nói với bên tai hắn một câu.
"Chào cậu, tôi tên Nguỵ Dịch Sâm, mong được chỉ giáo nhiều hơn."
Chương sau👉
Nhận xét
Đăng nhận xét