[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 17

"Này! Anh Ngụy cậu cứ thế mà đi là sao?" Cố Nham vội vàng đứng dậy giữ anh lại, "Vậy tối nay phải làm sao đây, quái bóng còn xuất hiện bắt người nữa không?"

"Tôi không biết." Ngụy Dịch Sâm nói với mọi người, "Tối nay tất cả đừng tắm rửa, tiện thể bịt lại vòi nước bồn tắm luôn đi, tránh bị xạ hương gì đó ảnh hưởng nữa."

Dứt lời, Ngụy Dịch Sâm liền xoay đầu định đi, thì đột nhiên chú ý đến quản gia đứng bên cạnh.

"Quần áo của chúng tôi có phải ông đã đem đi giặt?" Ngụy Dịch Sâm hỏi.

"Đúng vậy, tôi đã quên nói với các vị, xin mọi người hãy tha thứ." Quản gia lịch sự cúi rạp người, "Có vài đồ trang sức, và một số thứ như gạch, tôi cũng đã để trong ngăn kéo ở đầu giường."

"Cái đó gọi là điện thoại." Ngụy Dịch Sâm cau mày nói với ông ta, "Tại sao ông phải lấy đồ chúng tôi đi giặt?"

"Chủ nhân có nói, lễ phục trong tủ đồ đẹp mắt hơn." Quản gia đáp, "Cho nên tôi mới muốn các vị mặc nó, chủ nhân ngài ấy sẽ rất thích."

"Ông cũng nghe lời tên đó phết đấy." Ngụy Dịch Sâm nói, cũng không để ý nhiều hơn bèn kéo tay Vương Chinh Vũ và Tề Luật đi lên lầu.

Ngụy Dịch Sâm nói ngay với bọn họ chuyện tối qua đã trông thấy đám dụng cụ đồ ăn nhảy nhót tung tăng, tha Phan Lượng đi.

"Ý anh là, quái bóng mà tôi thấy thực ra là dụng cụ ăn?" Tề Luật hoàn toàn không hiểu mà giang tay ra, "Đây chẳng phải càng khó tin sao?"

"Lúc anh thấy quái bóng là trong mơ là khi anh đang mê man nên độ tin cậy không cao." Ngụy Dịch Sâm giải thích với y, "Còn tôi được coi đang trong trạng thái tỉnh táo, tôi nhớ rõ đã thấy dao nĩa và ly các thứ nhảy nhót trước mặt tôi. Còn có nến theo sát đằng sau, ánh nến phác họa bóng của chúng nó lên tường, nói không chừng quái bóng mà anh nói chính là tụi nó. Có điều tôi cũng không chắc lắm, nên tối nay tôi muốn làm rõ chuyện này."

"Vậy tối nay sẽ có người chết sao?" Vương Chinh Vũ hình như đặc biệt cố chấp với chuyện này.

"Rất có thể sẽ có, nhưng điều đó khó mà tránh khỏi." Ngụy Dịch Sâm đã nói thế.

"Sao lại gọi khó tránh khỏi? Anh nói ra thì mọi người không phải sẽ biết sao?" Vương Chinh Vũ khó hiểu.

"Phàm chuyện gì cũng nên giấu nghề." Ngụy Dịch Sâm chau mày đáp, "Huống chi tôi đã nói, tôi không chắc đây là thật."

"Lỡ đâu là thật thì sao, há chẳng phải sẽ có thêm người chơi chết?" Vương Chinh Vũ tức khắc nổi giận, "Tôi hiểu rồi, anh cố ý ém thông tin quan trọng như này là muốn chờ lúc đám quái vật đó đến bắt những người khác, tiện bề nhìn ra sơ hở, đúng không?"

Ngụy Dịch Sâm quả thực không thể không bội phục sự sắc sảo của Vương Chinh Vũ, vì điều hắn nói hoàn toàn là suy nghĩ của chính anh.

Tuy làm thế rất tồi, nhưng trong Trò Chơi Của Thần, có lúc rất cần cố ý giấu nhẹm manh mối giữ cảnh giác như thế mới có thể để bản thân đi đến cuối cùng.

"Nói tin tức này với tất cả cũng chẳng thấm vào đâu, lý do đêm xuống nhanh là không để chúng ta có quá nhiều thời gian giao lưu..."

"Tôi hỏi anh có phải thấy chết mà không cứu?" Vương Chinh Vũ cắt ngang lời anh ta, trong mắt chứa đầy vẻ sắc bén, "Mở mắt nhìn người khác tìm đường chết, anh không thấy áy náy sao?"

"Trong ván game này đó cũng đâu phải chết thật!" Ngụy Dịch Sâm nói bất chấp lý lẽ, "Huống chi ai bị bắt còn chưa chắc nữa cơ! Giờ người có khả năng bị bắt nhất chính là cậu, lạng quạng đến lúc lúc đó bị hại là ba người chúng ta."

"Được lắm, coi như cũng nói ra hết rồi." Vương Chinh Vũ điên tiết, "Ý anh là sợ tôi liên lụy mấy người."

"Tôi nào nói như thế." Ngụy Dịch Sâm dằn lại cơn tức giận, "Cậu có thể bình tĩnh lại không, làm thánh mẫu thắng được game ư?"

"Tôi thèm quan tâm game của anh thắng hay không chắc! Tiểu Phi đã chết rồi, tôi không cho phép có thêm ai chết trước mặt tôi nữa, dù cho trong game cũng không được." Vương Chinh Vũ trừng mắt nhìn anh, cuống đến độ nước mắt chực trào, "Nếu vì sự che giấu của chúng ta mà hại người khác chết, tôi thà người chết là tôi."

"..." Ngụy Dịch Sâm tức đến mức á khẩu không nói nên lời.

"Tối nay tôi sang cách vách ngủ, các người đừng có mà quan tâm tôi." Vương Chinh Vũ ôm chăn đi ra ngoài, "Thực sự, tôi vốn còn tưởng anh là một người tốt."

Dứt lời, Vương Chinh Vũ liền chạy vọt ra ngoài.

"Mẹ nó, thằng đần..." Ngụy Dịch Sâm cảm giác hắn chẳng biết nói lý lẽ, suýt nữa tức chết vì hắn.

"Thực ra, tôi cũng thấy anh làm vậy không ổn lắm." Tề Luật luôn đứng ở một bên bèn bảo, "Thực ra chia sẻ tin tức cũng không sao cả, không chừng mọi người sẽ nghĩ ra được cách gì đó thì sao..."

"Mấy người toàn là thánh nhân cả? Mới chơi được bao lâu đã học được cách suy nghĩ cho người khác rồi? Còn thà mình đi chết, đúng mẹ nó tự cho mình là thánh mẫu, hai người cứ thế sớm muộn cũng bị người ta hại chết có biết không hả!" Ngụy Dịch Sâm tức giận mất kiểm soát, "Tôi đã là người chơi top 10 bảng xếp hạng mà còn phải ở đây chơi trò thiểu năng thấp kém này, còn nói chia sẻ tin tức cho bọn họ, bọn họ nghĩ ra được gì?... Anh tưởng tôi muốn vào đây sao? Còn chẳng phải do tên đần đó kéo tôi vào, địt mẹ nó đây cũng chả phải ván của tôi."

Tề Luật nhận quá nhiều thông tin còn đang sững sờ, ngược lại Ngụy Dịch Sâm đã tức đến độ mặt đỏ bừng.

Trước giờ anh chưa từng mất kiểm soát như thế này, gần như gào rống những lời giận dữ trái lương tâm.

Rõ ràng trước đây anh là một chàng trai cao ngạo lạnh lùng dù gặp chuyện gì cũng giữ được bình tĩnh, sao lại vì tên Vương Chinh Vũ từ đâu xuất hiện làm mất luôn sự chừng mực.

Tiếng chuông đột nhiên kêu vang, những người chơi khác có lẽ cũng đang bị hối thúc lên lầu nghỉ ngơi.

Cả tòa lâu đài rơi vào trạng thái tĩnh lặng, tất cả người chơi ngây ngốc trong phòng mỗi người, đợi chờ phán quyết và dấu chấm hết đáng sợ.

Ngụy Dịch Sâm và Tề Luật lấy mảnh vải bịt hết những nơi thoát nước của bồn tắm, còn khóa cửa phòng tắm rất kỹ càng. Hoàn cảnh xung quanh thực sự yên tĩnh quá mức, làm người ta thấy đôi phần bị giày vò.

Ngụy Dịch Sâm vẫn muốn đi tìm Vương Chinh Vũ, ít nhiều cũng phải xác thực sự an toàn của hắn. Tuy thằng nhóc đó với mình đúng thực như đôi oan gia nhưng Ngụy Dịch Sâm là người đi theo Vương Chinh Vũ vào đây, nếu hắn bị giết trước, mình chưa chắc sẽ không vì cái gọi là ràng buộc này mà phải trả cái giá là lượng lớn điểm tích lũy.

Huống chi còn nhiều nghi vấn liên quan đến la bàn mà anh vẫn chưa hiểu được nữa đấy. Hồi ở ván game trước, hướng mà la bàn chỉ đến đã dẫn anh đến gặp Vương Chinh Vũ, tuy một người mới cũng khó có thể liên quan đến chuyện đó được.

"Anh có ngửi được mùi gì không?" Tề Luật đột nhiên hỏi, bịt mũi bằng góc áo.

"Mùi?" Ngụy Dịch Sâm hồi hồn lại, dường như ngửi được mùi gì đó thật, "Ở đâu?"

Bọn họ cảnh giác vội vàng lật tung cả phòng nhưng chẳng phát hiện nguồn gốc mùi hương. Bọn họ chỉ đành đến phòng tắm, bịt mũi lại bằng vải ướt làm giảm khả năng hít phải trong tình huống chưa đảm bảo nước không có vấn đề. Hai người thậm chí đã thấy cơ thể bắt đầu nóng ran, lúc nào cũng có thể rơi vào tình trạng nứng tình.

"Không hay rồi..." Ngụy Dịch Sâm bước đến cửa, muốn đến phòng kế bên để xem Vương Chinh Vũ như nào.

Chỉ thấy anh mở cửa ra và vừa bước được 2 bước, thì chân đã đụng phải vật gì đó.

Là một cây nến màu trắng, không, đúng hơn là, một lọ tinh dầu.

Không biết là ai châm tinh dầu rồi để ở đây, và mùi hương đó sẽ men theo khe cửa lặng lẽ bay vào, đúng thật khó mà đề phòng cho được.

Trong hành lang tối đen đang bị bao phủ bởi sương trắng lờ mờ, trước cửa mỗi một căn phòng đều được đốt một lọ tinh dầu. Ngụy Dịch Sâm nhanh chóng chạy đến cách vách nhưng lại chẳng thấy bóng dáng Vương Chinh Vũ đâu.

"Mẹ kiếp thằng nhóc đó chạy đâu rồi?!" Ngụy Dịch Sâm thầm mắng, bịt mũi miệng bắt đầu kiểm tra những phòng khác.

Tề Luật thì đi sát theo sau anh, bất cứ phòng nào họ tới đều nghe được tiếng rên rỉ trầm thấp của nam giới vọng ra, xem ra những người chơi khác đã bắt đầu làm tình dưới tác dụng kích thích ham muốn của tinh dầu rồi.

Tầng 3 căn bản không thấy Vương Chinh Vũ, Ngụy Dịch Sâm chỉ đành cùng Tề Luật xuống tầng 2. Khác hẳn với sự u ám và quỷ dị trong ánh trăng nơi hành lang, trên vách tường cầu thang bằng đá lượn vòng xuống dưới được treo đầy những cây nến màu đỏ, kì dị đến mức khiến người ta căng thẳng và tim đập nhanh thình thịch.

Đập vào mặt vẫn là dải hành lang được sương khói bao phủ, trong phòng cũng vang vọng những âm thanh kêu rên thoải mái của người chơi.

Ngụy Dịch Sâm và Tề Luật tìm thấy Vương Chinh Vũ ở căn phòng cuối cùng, vừa mở cửa ra đã thấy Vương Chinh Vũ với mặt mày đỏ ửng, nhếch nhác ngồi ở bên giường, áo quần xộc xệch với thằng em đang vươn dậy từ giữa háng.

Điều càng khiến bọn họ thấy đáng sợ hơn là, dao nĩa và ly cốc đang nhảy nhót quanh quẩn bên cạnh và trên người của Vương Chinh Vũ, chúng nó đang cố gắng tha lôi cơ thể với ý thức đã rối loạn của Vương Chinh Vũ đi. Nếu bọn Ngụy Dịch Sâm đến muộn thêm chút, e rằng hắn sẽ biến thành một xác chết.

Ngụy Dịch Sâm cuống cuồng, mặc kệ sự can ngăn của Tề Luật mà xông thẳng vào phòng. Đám bộ đồ ăn dường như chẳng phải kẻ thiện chiến, sau khi thấy Ngụy Dịch Sâm liền vội vã tách ra rồi chạy trốn ra khỏi phòng.

"Cậu còn ổn không vậy?" Ngụy Dịch Sâm ôm Vương Chinh Vũ đang ngã dưới đất, hỏi.

"Xin lỗi... Hức ưa..." Cả mặt Vương Chinh Vũ toàn là nước mắt, "Tiểu Phi... Anh xin lỗi em..." Dứt lời, hắn còn vươn tay sờ con cặc cương cứng của mình, bắt đầu tuốt sục trong trạng thái lẫn lộn, hình như đã không kiểm soát được dục vọng của chính mình.

"Tắt hết tinh dầu ở trước cửa, đá sang bên." Ngụy Dịch Sâm dặn dò Tề Luật, "Sau khi khóa kỹ cửa thì trở lại đây."

Dứt lời, hai tay của Ngụy Dịch Sâm liền ôm lấy Vương Chinh Vũ vào phòng tắm.

Sau khi bảo đảm chắc chắn không có mùi hương kích thích, Ngụy Dịch Sâm lúc này mới tháo vải ướt trên mặt xuống.

Nước chảy ra khỏi vòi bồn tắm ắt hẳn là nước bình thường, Ngụy Dịch Sâm không quan tâm được nhiều thế nữa, thẳng tay thả Vương Chinh Vũ vào trong bồn. Cả người hắn ngâm mình trong dòng nước lạnh, nhưng hình như lại chẳng dập tắt được ngọn lửa ham muốn đang cháy rực trong lòng.

"Thật nóng..." Vương Chinh Vũ cào cấu cơ thể nóng ran.

"Đáng đời." Ngụy Dịch Sâm chau mày nhìn hắn nhưng lại thấy ngực mình ngày càng khô nóng. Sau khi đảm bảo Vương Chinh Vũ không xuất hiện sức lực kinh người như đêm trước đó nữa, Ngụy Dịch Sâm bèn cởi đồ mình ra rồi vào bồn tắm cùng hắn.

Ngụy Dịch Sâm nhớ lại đêm hôm trước, anh cũng cứ thế lên cơn nứng tình cùng Vương Chinh Vũ trong một bồn tắm chật chội như thế này, sau đó bị hắn cướp mất trinh tiết.

Vương Chinh Vũ ngóng nhìn Ngụy Dịch Sâm bằng ánh mắt chứa đầy dục vọng, như đang cầu cứu anh.

"Địt tôi thì cậu đừng mơ, sục giúp cậu thì được."

Dứt lời, Ngụy Dịch Sâm liền vươn tay đến dương vật của Vương Chinh Vũ, sau đó bắt đầu xóc lọ an ủi thay hắn...

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)