[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 49

Hôm đó, thư viện có một lô sách về thể loại sinh y học mới đến. Thầy Cao - giáo viên chủ nhiệm - đặc cách dẫn theo La Tiểu Dục vào, La Tiểu Dục nhìn đống sách báo mới toanh mà lòng sướng rơn, thích không thể rời tay.

"Tiểu Dục em có hứng thú với y học?" Thầy Cao nói với cậu ta, "Định học làm bác sĩ?"

"Dạ!" Hai mắt La Tiểu Dục sáng rực, khác hẳn với bộ dạng u ám thường ngày, "Có điều, thầy ơi có thể cho em mượn vài quyển trước được không, chút nữa em có hẹn với Cảnh Phong rồi."

"Hai đứa cũng thân với nhau thật đấy." Thầy Cao cười bảo, "Hồi đầu thầy còn lo thằng nhóc đó sẽ bắt nạt em, nhưng giờ xem ra sắp xếp hai đứa làm bạn cùng bàn với nhau là chuyện vô cùng chính xác."

"Nào... Nào có đâu thầy..." La Tiểu Dục đỏ mặt, cầm sách chạy ra ngoài.

La Tiểu Dục từ trước đến giờ luôn là học sinh giỏi của lớp, khả năng học tập đỉnh chóp, cực kì hứng thú với các kiến thức liên quan đến sinh vật hoặc y học. Cậu ta giống với phần lớn các cậu trai có tính cách hướng nội, thường chẳng cùng kết bè kết phái với những bạn nam cùng lớp, có lúc thậm chí còn bị bài xích. Nhưng bỗng một hôm, thầy giáo bảo cậu hãy ngồi cùng với Lâm Cảnh Phong.

Lâm Cảnh Phong là một học sinh chuyên thể dục có tính cách sáng sủa hoạt bát, và còn là một đội trưởng của đội bóng đá trường, đã dẫn dắt cả đội giành được không ít huân chương danh giá. Lúc đầu Lâm Cảnh Phong còn tưởng La Tiểu Dục chỉ là một người có tính cách u ám, cho nên chẳng bắt chuyện gì với cậu ta cả, cho đến khi có một lần, Lâm Cảnh Phong vừa đá bóng xong bước vào lớp với miệng cắn kem cây.

"Nóng chết đi được!..." Lâm Cảnh Phong ngồi xuống cạnh La Tiểu Dục, bộ đồ thể thao ướt nhẹp được vén cao đến tận ngực, miệng thì ngậm kem cây.

Kem tan chảy lượn theo que gỗ nhỏ xuống cặp đùi của hắn, Lâm Cảnh Phong chỉ lau nhẹ quẹt đại rồi đột nhiên khóe mắt liếc thấy La Tiểu Dục ở bên cạnh.

Chỉ thấy La Tiểu Dục nhìn kem cây của Lâm Cảnh Phong, đỏ mắt thèm khát như thể sắp không nhịn được, nuốt nước bọt cái ực. Sau khi cậu ta chạm phải ánh mắt của Lâm Cảnh Phong, liền quay đầu đi trong cơn hoảng hốt, làm đề tiếp.

Lâm Cảnh Phong bật cười vì cậu ta, thấy sao mà lại đáng yêu đến thế.

"Muốn ăn?" Lâm Cảnh Phong đưa que kem mua cho bạn đến trước người La Tiểu Dục.

"Hả... Không phải, tớ..." La Tiểu Dục từ chối, nhưng biểu cảm lại trông rất đáng thương.

"Đừng khách sáo, cho cậu đấy." Lâm Cảnh Phong để lộ răng nanh, nở một nụ cười rạng rỡ với cậu ta. Cũng chính nụ cười này đã khiến trống ngực của cậu đập thình thịch điên cuồng khó mà dừng lại.

"Này! Lâm Cảnh Phong sao mày đưa kem của tao cho nó ăn chứ!" Lưu Tung Minh mới vừa vào lớp thấy thế liền bất mãn.

"Ai bảo mày đi vệ sinh lâu, kem sắp thành nước tới nơi tao còn làm được gì nữa."

Lâm Cảnh Phong với Lưu Tung Minh bắt đầu chí chóe nhau, nhưng khóe mắt lại không ngừng ngó sang La Tiểu Dục. Hắn cảm thấy, La Tiểu Dục dường như cũng chẳng phải khó tiếp xúc gì, cũng dễ thương phết.

Ngày hôm ấy là cuối tuần, lúc sắp tan học, Lâm Cảnh Phong hỏi La Tiểu Dục có muốn về nhà cùng nhau không.

Đây là lần đầu tiên La Tiểu Dục cảm nhận được có người đang quan tâm đến chính mình, dù cho cả hai chỉ đồng hành một đoạn đường ngắn, nhưng La Tiểu Dục lại thấy vui hơn bao giờ hết.

Dần dà, hai người bắt đầu ăn cơm trưa chung, đi vệ sinh chung, cả đồ ăn vặt cũng ăn chung với nhau, lúc lên lớp thì tay sẽ đặt dưới gầm bàn, sờ soạng lung tung bắp đùi của đối phương. Cả hai cúi đầu, với khoảng cách rất gần nhau, sắc mặt dần trở nên đỏ ửng.

Điều Lâm Cảnh Phong thích nhất là sau khi đá banh cho đổ một thân mồ hôi xong, cởi áo ra cọ đùa lên người La Tiểu Dục, còn La Tiểu Dục dù mồm chê nhưng sau khi tan học vẫn cầm nước uống thể thao ướp lạnh, ngoan ngoãn ngồi cạnh sân vận động, chờ hắn tập luyện xong.

Bọn họ ngày càng mập mờ hơn, ngay cả mọi người xung quanh cũng đang cười nhạo như có như không cả hai, phần lớn là những lời trêu ghẹo như "wow, từ lúc nào mà Lâm Cảnh Phong lại thân với La Tiểu Dục như thế" và "Cảm giác hai người như đang yêu vậy, sắp dọn về một nhà rồi đúng không".

Lúc đó, Lâm Cảnh Phong có thể vẫn chưa nhận ra bản thân đã thích cậu ta, chỉ đơn thuần hưởng thụ cảm giác chơi chung, ở cạnh và chọc ghẹo với cậu ta.

Nhưng với việc là người đầu tiên cũng là duy nhất quan tâm đến bản thân vào thời điểm đó, La Tiểu Dục sớm đã yêu hắn tha thiết không tài nào cứu vãn được.

Thời gian thấm thoát trôi, cả hai đã trở thành sự hiện diện thân thiết nhất của đối phương.

Vào một hôm, ở góc ngoặt của một cầu thang hẻo lánh, lúc cả hai với tình cảm đang nồng nàn nhất đã không kìm được mà hôn nhau. Nhưng chẳng ai ngờ được cảnh đó đã bị người khác trông thấy, hơn nữa còn là bạn cùng lớp.

Lúc bọn họ về lại lớp, bầu không khí rõ ràng chẳng đúng lắm, ai nấy đều nhìn cả đôi với ánh mắt ngờ vực và kì lạ. Rất nhanh, những lời đồn bịa đặt như Lâm Cảnh Phong yêu đương với La Tiểu Dục, chàng cầu thủ đẹp trai Lâm Cảnh Phong là gay lan truyền nhanh chóng khắp cả trường.

"Tụi mày đang đùa gì vậy hả!..." Lâm Cảnh Phong gào thét với đám bạn cùng lớp, "Sao tao có thể là gay, tụi bây đừng nói lung tung!"

"Vậy sao mày cứ sát rạt với La Tiểu Dục làm gì, còn hôn môi nữa."

"Tao..." Lâm Cảnh Phong đổ mồ hôi hột, nói ra lời trái lương tâm cốt giữ lại lòng tự ái của bản thân, "Là do nó dụ dỗ tao cả, tao bị nó lường gạt nên mới thế." La Tiểu Dục trốn sau lớp học nghe lén lập tức tuôn trào nước mắt.

Sau khi tan học, La Tiểu Dục chạy đi đối chất với Lâm Cảnh Phong, hỏi hắn vì sao lại nói thế.

"Xin lỗi, Tiểu Dục..." Lâm Cảnh Phong tự biết đuối lý, rụt đầu lại, "Giờ ai cũng biết chuyện này hết, đám đồng đội kể cả huấn luyện viên cũng đã biết."

"Tiểu Dục à thành tích của cậu tốt, chắc chắn có thể thi đậu đại học. Nhưng tớ lại chỉ có đúng con đường đá bóng này, nếu bị bài xích với gạch tên khỏi danh sách, cả đời này của tớ sẽ chấm hết."

"Cậu biết tớ thích cậu mà phải chứ, Tiểu Dục."

"Gắng chịu thêm chút, sau khi tốt nghiệp chúng ta sẽ cùng nhau đến nơi khác, được không?"

La Tiểu Dục chỉ bật khóc rồi gật đầu, chọn tin tưởng hắn.

Nhưng bạo lực học đường vốn chẳng dễ gì chấm dứt, mọi dư luận sau đó đã tập trung hết vào một mình La Tiểu Dục.

La Tiểu Dục là con đĩ, thích quyến rũ đàn ông.

Là một thằng chuyên bán mông, chẳng biết xấu hổ.

Không biết đã bị bao nhiêu thằng chơi nát.

La Tiểu Dục là thứ rác rưởi, là tên biến thái, dơ dáy.

Ba mẹ cậu chất vấn cậu, hỏi cậu rốt cuộc chuyện là như thế nào. La Tiểu Dục bảo bản thân thích con trai nhưng lại phải chịu đòn roi nghiệt ngã từ cha mẹ.

Thầy Cao trước giờ vẫn luôn chăm sóc tán thưởng cậu cũng có sự thay đổi thái độ hẳn với cậu. Thậm chí thầy ấy còn bảo La Tiểu Dục đừng đến trường, ở nhà tự học cho đến khi kì thi đại học kết thúc.

Chẳng sao cả, mọi thứ rồi sẽ chẳng sao cả.

La Tiểu Dục vỗ về vết thương chi chít khắp người, không ngừng an ủi chính mình.

Chỉ cần mình còn Cảnh Phong, mình sẽ chẳng sợ gì nữa.

Ngày hôm ấy, La Tiểu Dục như thường lệ ngồi ở cạnh sân bóng, tay cầm đồ uống, nhìn Lâm Cảnh Phong luyện tập, nhìn mãi nhìn mãi bỗng buồn ngủ thiếp đi.

Chờ lúc cậu tỉnh dậy thì trên sân chẳng còn ai, sắc trời cũng sập tối.

La Tiểu Dục đành phải về nhà nhưng lúc đi ngang qua một con hẻm nhỏ, đã nghe thấy cuộc đối thoại mà chắc chắn cậu chẳng muốn nghe.

"Mày đang làm cái giống ôn gì vậy Lâm Cảnh Phong, thằng quỷ đó sao còn ngồi chờ mày, đem nước theo đưa cho mày."

"Ai cũng bảo thằng đó hèn mọn lắm, còn đi tiếp khách nữa."

"Mẹ nó đúng tởm, đừng nói hai đứa mày chơi phát rồi nha?"

Chỉ thấy Lâm Cảnh Phong với bờ môi run rẩy, sau cùng ngoác mồm cười bảo, "Sao có thể, tao cũng đùa chơi chút với nó ai biết được nó lại cho là thật."

"Nó cứ bám tao riết, tao cũng thấy phiền chứ, kiếp trước chắc tạo nghiệp thiệt rồi." Lâm Cảnh Phong tiếp tục nói lời trái lương tâm, "Nó chết đi là tốt nhất, hahhaha, để khỏi phiền tao nữa."

Nước mắt của La Tiểu Dục tức khắc trào khỏi hốc mắt, cậu muốn trốn đi nhưng không cẩn thận vấp ngã.

Đám thành viên đội bóng đã phát hiện thấy cậu, sau đó kéo cậu vào con hẻm, "Ai dô, biết nghe lén nữa à. Cảnh cáo mày đấy, đừng bám riết lấy đội trưởng bọn tao nữa."

"Nghe nói mày chơi cũng loạn lắm nhỉ, chắc không để tâm bọn tao mượn mày giải tỏa chút đâu ha, hahha!"

Cả bọn lột đồ La Tiểu Dục ra, sau đó treo cậu với toàn thân không mảnh vải lên, bắt đầu làm nhục.

Một con cặc bự nhét vào mồm La Tiểu Dục, đầu vú bị người khác liếm láp bú mút, lỗ sau thì bị một con cặc khác cưỡng ép đâm vào.

"Má nó, đéo ngờ địt đít cũng sướng cặc phết, còn phê hơn lúc tao chơi con bạn gái."

"Mồm nó cũng ok đó, con mẹ nó chơi deep throat cũng chẳng thành vấn đề."

"Hai tụi bây bớt nói coi, mau bắn để tao vào nữa."

Tinh dịch đậm đặc mùi giống đực rót vào khuôn miệng của La Tiểu Dục, lỗ sau cũng được tưới lượng lớn tinh. Những chàng học sinh chuyên thể dục này lần lượt bước lên hãm hiếp cậu, trong lỗ nhỏ thừa mứa đủ loại tinh dịch khác nhau. Sau tất cả, chỉ còn sót lại Lâm Cảnh Phong đứng mãi bên cạnh.

"Còn đứng đó làm gì nữa Cảnh Phong, còn không mau tới đụ nó." Đồng đội của hắn thúc giục, "Chắc không phải mày thích nó thiệt đâu ha, không nỡ xuống tay đúng không."

"Đâu... Đâu có..."

Lâm Cảnh Phong run tay, cởi quần mình xuống, để lộ dương vật cương cứng sưng to, sau đó đứng ở đằng sau La Tiểu Dục, nâng hai chân cậu lên rồi đâm thẳng cặc mình vào lỗ sau của cậu.

"Hãy hưởng thụ cho thật đã đi, thằng đĩ, cặc đội trưởng bọn tao hơi bị bự đó! Hahhahah!!!"

La Tiểu Dục khóc cạn nước mắt, nhìn ánh mắt trống rỗng không cảm xúc của Lâm Cảnh Phong mà sụp đổ hoàn toàn.

Lâm Cảnh Phong dần dà nhấp nhả trong lỗ nhỏ của La Tiểu Dục theo bản năng, nhưng thứ bên trong toàn là tinh dịch của những anh em của hắn. Bọn họ địt quậy ra bọt trắng, tinh dịch tràn ra chảy dọc từ nơi giao hợp của cả hai mà không ngừng nhiễu xuống đất.

Trong lòng hai người biết rằng, tương lai cả hai đã chẳng thể về lại như trước.

Rất nhanh, Lâm Cảnh Phong xả tinh vào người cậu, nhưng cuộc hãm hiếp này nào kết thúc dễ thế. Đám cầu thủ với tinh lực dồi dào, người nào người nấy ra bên trong đủ cả 3 lần, ra trong miệng thêm ba lần nữa mới coi như kết thúc trong thỏa mãn.

Không biết là ai đã mua cả đống đồ uống ở máy bán nước ngoài kia, một tên có tính cách chướng khí trong đó đã mở nắp đồ uống và tưới khắp đầu La Tiểu Dục.

"Tắm rửa cho mày đấy, thằng đĩ."

"Mày coi lãng phí chưa kìa, xem tao nè." Có người thậm chí đổ coca vào mồm, rồi nhổ lên người La Tiểu Dục.

"Hì hì, còn không bằng đái thẳng luôn rồi."

"Đù vãi này vui nè, đĩ mau há mồm mày ra, uống cho bằng sạch!"

Cả người La Tiểu Dục ướt sũng, ngồi thừ người dưới đất, chờ sau khi cả bọn đi hết mới ngửa cổ bật cười trong nỗi nát lòng.

"Nó chết đi là tốt nhất, hahhaha, để khỏi phiền tao nữa."

Trong đầu La Tiểu không ngừng vang lên câu nói này của Lâm Cảnh Phong.

Tối hôm đó, trăng rất tròn, từng luồng gió lạnh thổi cắt vào người, cậu với cơn tuyệt vọng tê dại bước lên sân thượng toà dạy học.

Cơ thể gầy gò nhảy xuống từ trên cao, sau đó máu văng tứ phía, thịt nát xương tan.

La Tiểu Dục đã chết, từ đó về sau, trong trường bắt đầu lan truyền một lời nguyền.

Đội bóng 11 người đã từng nổi tiếng mất tăm mất tích chẳng thấy bóng dáng, còn tinh lực của các học sinh cũng dần trở nên mạnh mẽ khó tưởng, ai cũng chẳng biết rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì.

Ngoại trừ La Tiểu Dục đã chết, và ở mãi trong ngôi trường này.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)