[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 52

Hai người Ngụy Dịch Sâm và Tiết An quấn vào nhau đấm đá túi bụi, Vương Chinh Vũ ở một bên vừa lẩn trốn vừa nghĩ cách giúp Ngụy Dịch Sâm.

"Thằng quỷ này vốn chẳng phải Boss phó bản!!! Còn có kẻ giấu mặt đằng sau!!!"

Sau khi nghe thấy câu nói thét gào của Ngụy Dịch Sâm, Vương Chinh Vũ đầu tiên là sững sờ, mắt thấy Tiết An muốn đuổi tới chỗ mình, nhưng lại bị Ngụy Dịch Sâm sống chết chắn ở phía trước, "Chạy mau!!!"

Vương Chinh Vũ cắn răng, đành phải tự mình chạy trốn. Hắn quay đầu liếc mắt sang Ngụy Dịch Sâm, không biết vì sao lòng lại thấy sợ, sợ Ngụy Dịch Sâm sẽ bị Tiết An đánh bại, sau đó bị tên đó giết chết.

Chắc không có chuyện đó đâu, anh ta mạnh vậy mà.

Vương Chinh Vũ đã nghĩ thế, thấm thoát đã chạy về lại nơi mà bản thân từng bị nhốt trong máy bán nước. Trước mặt là thi thể thê thảm của Lâm Cảnh Phong, nói thật lòng Vương Chinh Vũ căn bản không muốn thấy cậu ta, vì thực sự rất có lỗi với cậu ấy.

Tiết An không phải Boss, vậy ai mới phải?

Vương Chinh Vũ nghĩ ngợi trong cơn bực dọc, nhìn cái chết thảm thiết của Lâm Cảnh Phong chợt trong đầu có một suy nghĩ thoáng lóe qua.

Ánh mắt mở trừng của Lâm Cảnh Phong chết không nhắm mắt, hình như nhìn về một hướng nào đó trông rất sợ hãi hoảng hốt. Vương Chinh Vũ nhìn theo ánh mắt đó, thì bất ngờ trông thấy ánh sáng xanh thần bí trên sân thượng toà dạy học.

Một dự cảm tựa nước rạt lòi mặt cỏ khiến cả người Vương Chinh Vũ nổi da gà, hắn co giò chạy nhanh về phía tòa dạy học. Tuy hiện giờ hắn đang suy yếu nhưng Vương Chinh Vũ vẫn không dừng lại nghỉ, leo đến sân thượng toà dạy học trong cơn mệt bở hơi tai.

Đập vào mắt hắn là một linh hồn của người đã khuất, và cũng là trùm cuối của cả phó bản nhiệm vụ này. Giờ đây cậu ta đứng trên sân thượng, ngước mắt nhìn chăm chú hết thảy ngôi trường này.

Cơ thể của linh hồn thuộc dạng trong suốt, đang tỏa ra từng hồi ánh sáng lấp lánh màu xanh lơ. Vẻ ngoài của cậu ta trông hơi non trẻ và xinh xắn, rất đáng yêu khi khoác lên người một bộ đồ bác sĩ rộng thùng thình. Cậu ta phát hiện có người đến, xoay đầu nhìn Vương Chinh Vũ với vẻ vô cảm.

"Anh... Đến giúp tôi? Hay là, muốn ngăn cản tôi?..." La Tiểu Dục hỏi, trong mắt dường như rất trống rỗng.

"Cậu là ai?" Vương Chinh Vũ hỏi thẳng.

"Tôi?..." La Tiểu Dục mơ hồ không rõ, "Phải đấy, tôi là ai cơ chứ?..."

Cậu ta dường như không tỉnh táo lắm, Vương Chinh Vũ hỏi tiếp, "Cậu có quen Lâm Cảnh Phong không?"

"Lâm... Lâm Cảnh Phong..." Cậu ta cau chặt mày, đột nhiên để lộ nụ cười bệnh hoạn tựa Tiết An, "Anh đang nói đến tên đó à..."

"Cậu ta chết rồi." Vương Chinh Vũ nói ngay sau đó, "Mối quan hệ giữa hai người là gì?"

"Chết đáng lắm!..." La Tiểu Dục nói với giọng run lẩy bẩy, biểu cảm ngày càng hung tợn, "Hahah... Tôi vui quá đi... Tôi đau... Đau đớn quá... Tôi sẽ... Sẽ không để... Những kẻ đó sống yên ổn!..."

Ánh xanh tỏa ra từ cơ thể trong suốt của La Tiểu Dục ngày càng mãnh liệt, trực giác của hắn cảnh báo không hay, liền giơ nắm đấm xông về phía cậu ta.

Nắm đấm va vào người La Tiểu Dục và vồ vào hư không đúng như mong đợi. Cậu ta là linh hồn, cơ thể thì trong suốt hoàn toàn, người thường vốn chẳng thể chạm vào.

Đột nhiên, trong hành lang tòa dạy học như đang nhốn nháo gì đó, chờ lúc Vương Chinh Vũ nhận ra thì, đã quá muộn.

Từng bộ thi thể đã chết với những đốm máu rải rác đang uốn éo vặn vẹo bò trong hành lang ra ngoài tựa như xác sống. Bọn chúng phần lớn ào ra từ trong nhà đa năng, là đầu sỏ tội ác từng bắt nạt, cưỡng hiếp La Tiểu Dục.

Và một bộ thi thể trong số đó, vừa hay là Lâm Cảnh Phong vừa bị giết chết.

Song song đó, Ngụy Dịch Sâm và Tiết An cũng đang đánh nhau rất kịch liệt. Ngụy Dịch Sâm đối mặt với Tiết An có tốc độ nhanh chóng nhưng cũng cực mãnh liệt, trán rịn mồ hôi hột liên tục.

"Tôi tò mò lắm, sao anh vào đây được." Tiết An hỏi Ngụy Dịch Sâm, "Là nhờ 'cứu viện' đúng chứ, hẳn liên quan đến Vương Vũ."

Ngụy Dịch Sâm chẳng để ý cậu ta mà thầm đọc, "Điều Tra!"

Điều Tra là kĩ năng riêng của Police, có thể nhận được thông tin, điểm tích lũy của người chơi. Song trên đỉnh đầu Tiết An chỉ xẹt qua một loạt mosaic, Ngụy Dịch Sâm không ngờ không có quyền đọc được thông tin của cậu ta.

"Mày rốt cuộc là ai?" Ngụy Dịch Sâm giơ tay cầm súng lên, trực tiếp bóp cò, tay kia thì rút một đạo cụ khác từ đằng sau.

Tiết An nghiêng người lách đi, nhưng giây sau lại bị đạo cụ của Ngụy Dịch Sâm đánh trúng. Đó là một bình thủy tinh nhỏ, bên trong là thuốc kích dục liều mạnh.

Chất lỏng làm ướt người cậu ta, Tiết An nháy mắt mặt mũi đỏ lựng, ham muốn cháy phừng, giữa háng tức khắc dựng thành một túp lều.

"Được lắm, quả nhiên là Trò Chơi Của Thần ý anh muốn đấu theo kiểu tình dục đúng chứ?" Khóe miệng Tiết An nhếch lên, giơ tay giựt rách đồ bản thân, để lộ thân hình săn chắc và dương vật cương cứng đủ kiêu ngạo dưới háng, "Thứ thuốc này... Là của Alchemist cho anh nhỉ?"

"Ngay cả Alchemist mà mày cũng biết?" Ngụy Dịch Sâm chau mày, móc ra thêm một lọ nữa.

Tiết An nhào về phía Ngụy Dịch Sâm với con cặc đong đưa, sau đó giơ tay hét to, "Cướp Đoạt!"

Chỉ thấy bình thuốc trong tay Ngụy Dịch Sâm tự dưng biến mất, sau đó xuất hiện ở trong tay của Tiết An. Bình thuốc được cậu ta trực tiếp trở tay ném lên người Ngụy Dịch Sâm, bình thuốc nứt vỡ cái đùng.

"Vãi chưởng!..." Ngụy Dịch Sâm hoảng hốt, nghiêng người tránh đòn công kính sau đó của Tiết An.

Nhưng nước thuốc đó vẫn đáp trúng người anh, nhanh chóng làm tan mọi lớp vải vóc trên người Ngụy Dịch Sâm.

Cả hai giờ đây trần truồng đối mặt nhau, Ngụy Dịch Sâm căn bản chẳng phản ứng kịp.

"Chuyện gì đây?" Ngụy Dịch Sâm giơ súng lên nhắm về phía Tiết An, "Mày đã làm gì?"

"Anh còn chưa hoàn hồn à? Police." Tiết An hét lên lần nữa, "Cướp Đoạt!"

Giây tiếp theo, súng trong tay Ngụy Dịch Sâm thế mà tự dưng dời đến tay cậu ta.

Ngụy Dịch Sâm nhìn lòng bàn tay trống không của mình, mồ hôi hột ứa ra.

Kỹ năng này... Không thể nào sai được! Người trước mặt là người chơi được bài danh ở vị trí thứ 7 trên bảng xếp hạng Thang Trời, biệt hiệu "Kẻ Trộm".

"Mày là Thief?" Ngụy Dịch Sâm hãi hùng.

"Cuối cùng cũng nhận ra rồi sao?" Tiết An xoay thanh súng trong tay, dưới tác dụng của thuốc kích dục, gương mặt vốn âm trầm kia khẽ nhếch mép nở nụ cười xấu xa nhuốm màu tình dục.

Bảng xếp hạng tổng điểm tích lũy của Trò Chơi Của Thần —— có 30 người được ghi ganh trên bảng Thang Trời, và thường luôn có Skill Tree đem lại những kỹ năng đặc thù, và với top 10 người chơi dự bị thành Thần thì, càng có cho mình kỹ năng "Tối Thượng" riêng.

Lúc này đây, Tiết An bằng kỹ năng của cậu ta, thành công đoạt được súng lục của Ngụy Dịch Sâm.

Tiết An đột nhiên chĩa họng súng về phía Ngụy Dịch Sâm, anh kinh hãi, vội vã bổ nhào về một phía.

"Đoàng!!!"

Ngụy Dịch lăn lộn về trước tránh va phải đạn, một loạt những diễn biến bất ngờ khiến anh đổ mồ hôi không ngừng nghỉ, nếu dính phải đạn thì chẳng có kết cục dễ chịu đâu.

"Thu hồi!" Ngụy Dịch Sâm gào to, cũng may quyền sở hữu thanh súng vẫn còn nằm trong tay Ngụy Dịch Sâm, thanh súng tức khắc biến mất khỏi tay Tiết An, về lại trong kho đạo cụ của Ngụy Dịch Sâm.

"Phản ứng nhanh phết đấy." Tiết An liếm lưỡi nhìn anh.

"Chết tiệt!" Đồng tử Ngụy Dịch Sâm hóa màu xanh sẫm, một thanh súng liên thanh Gatling siêu to xuất hiện ngay trong tay anh, "Chẳng lẽ cái này mày cũng cướp được?!"

"Đoàng đoàng đoàng!!!"

Ánh lửa văng tứ tung, lượng lớn đạn dược phi nhanh ra khỏi họng súng, nhưng điều đáng sợ hơn là, Tiết An với tốc độ quỷ dị, nhanh nhẹn tránh hết những phát đạn đó.

"Cướp Đoạt!" Tiết An gào lên, thanh súng lập tức bị cậu ta lấy đi mất, cũng may Ngụy Dịch Sâm kịp thời thu hồi nó về lại kho đạo cụ.

"Mẹ nó!" Ngụy Dịch Sâm cuống đến đỏ ngầu hai mắt, súng ống thực sự nguy hiểm quá, không thể dùng tiếp được nữa. Anh bèn gọi hai thanh dao găm ra, đột kích về phía Tiết An.

"Hà." Tiết An bật cười khinh thường, bằng kỹ năng của mình, lần nữa dễ dàng cướp lấy dao găm về tay mình.

Lưỡi dao quẹt rách da mặt, Ngụy Dịch Sâm nghiêng người vội lui về sau.

Chết khiếp... Bị khắc chế hoàn toàn rồi!...

Mặt anh rỉ máu tươi, đây là lần đầu tiên anh đấu tay đôi với người chơi thuộc top 10, chẳng ngờ lại gian nan đến thế.

Nếu Police là Bùi Sâm thì, hẳn sẽ không nhếch nhác như vậy đâu nhỉ?...

"Này, đờ ra đó làm gì thế?" Tiết An bước về phía anh với con cặc cương cứng, "Đạo cụ vô dụng với tôi, tuy tôi đánh không lại anh nhưng kỹ năng bị động 'Che Giấu' của tôi có thể làm giảm độ tồn tại và nâng cao tốc độ di chuyển của tôi, anh không đuổi kịp tôi đâu."

"Phải vậy không?" Ngụy Dịch Sâm lui về sau, thầm nhanh chóng tính đối sách ứng phó.

"Có điều là... Hứng tình quả làm con người ta thấy khó chịu vô cùng, cũng không tiện chạy nữa." Ánh mắt Tiết An nhìn Ngụy Dịch Sâm tràn đầy dục vọng, tựa như nhìn thấy con mồi của mình.

Đáng ghét!... Nếu mình có thể bắt giữ tên đó, thì sẽ có cơ hội thắng rồi.

Kỹ năng của tên này khó phá giải quá, chắc chắn có hạn chế gì đó.

Ngụy Dịch Sâm đột nhiên nghĩ đến gì đó, tức tốc lấy hai trứng rung từ trong kho đạo cụ ra, quăng thẳng về phía Tiết An.

Tiết An quả nhiên sử dụng kỹ năng, một cái trong số đó bị Tiết An đoạt vào tay nhưng cái còn lại thì không. Chỉ thấy trứng rung đó tự động khóa chặt mục tiêu, bật nảy thẳng đến phía sau Tiết An, sụt sịt phát liền chui vào trong lỗ nhỏ qua khe mông cậu ta.

"Ưa ah!..." Cậu cất tiếng hổn hển.

Đoán trật thể nào được!!! Mỗi lần tên đó chỉ có thể đoạt được một thứ!

Đó vẫn chưa hết, Ngụy Dịch Sâm song song đó còn ném khóa trinh tiết ra, nó cũng tự động theo dõi và nảy xuống háng Tiết An, khóa chặt buồi thịt rỉ nước của cậu ta.

"Ưm..." Tiết An bị cơn ham muốn dày vò mặt mày đỏ ửng giờ đây ngay cả quyền được cương cũng bị tước đoạt, nhưng cậu ta trông chẳng thấy sợ hãi gì, hơn nữa còn giương nụ cười xấu xa tự tin, "Anh cho rằng chỉ có anh mới biết dùng đạo cụ sao?"

Ngụy Dịch Sâm kinh hoảng, thình lình cúi đầu xuống thì thấy mắt cá mình đang bị vài thứ dịch nhơm nhớp kì lạ bám lấy, "Vãi, nó có từ lúc nào vậy?!"

"Vẫn chưa xong đâu." Tiết An với gương mặt đỏ ửng, đọc thầm chú ngữ với nụ cười quyến rũ xấu xa, dịch nhớp bất ngờ căng phình chóng mặt, sau cùng hoá thành một cục Slime trong mấy game huyền ảo hư cấu, đeo quấn thẳng vào người Ngụy Dịch Sâm.

"Sao... Sao có thể?" Ngụy Dịch Sâm vùng vẫy, tứ chi và cơ thể cũng bị dịch nhớp bám lấy, cuối cùng lại không sao động đậy được.

"Đây là một bé cưng do tôi nuôi đó, cũng coi như một đạo cụ hiếm gặp." Tiết An bật cười, bước về phía Ngụy Dịch Sâm.

Slime giữ chặt tay chân Ngụy Dịch Sâm, dịch nhớp bắt đầu quấn quanh cặc anh, xúc tu kích thích quy đầu và dây thắng của anh, muốn làm anh cương dậy.

"Con mẹ nó chứ!..." Ngụy Dịch Sâm khó chịu gào thét, "Mau thả tao ra!!!"

"Kịch hay mới bắt đầu thôi!" Tiết An cười dâm, kề sát lại gần người Ngụy Dịch Sâm, ngón tay cào gãi lỗ tiểu trên đầu cặc căng tròn của anh.

Chỉ thấy xúc tu trơn trượt của Slime trườn chống trước cửa sau Ngụy Dịch Sâm, sau đó liếm láp nơi đó.

Tựa bị dòng điện kích thích, cả người Ngụy Dịch Sâm dậy da gà da vịt, nhũn người tức khắc. Điều toi mạng hơn là, xúc tu đâm thẳng vào trong lỗ nhỏ anh, với vào ngày càng sâu. "Ah ha!..."

"Anh dâm thật đấy." Tiết An kề sát ngay tai Ngụy Dịch Sâm, thấp giọng bảo, "Cảnh sát Ngụy hóa ra là một con đĩ thiếu chịch?"

"Mày nói gì cơ?..." Ngụy Dịch Sâm đỏ cả mặt vì bị giày vò, xúc tu trong người bắt đầu phình to lên, muốn nới rộng lỗ cho anh, "Mày... Sao biết được thân phận thật của tao?..."

"Chuyện đó chẳng quan trọng nữa." Tiết An đã hứng tình, nói với gương mặt dụ dỗ, "Sao phải chơi thuốc kích dục với tôi làm gì, hại tôi thèm muốn như thế. Chẳng qua trước khi chết có thể địt cảnh sát Ngụy một phát, cũng xem như đáng giá nhỉ?"

"Mày nói gì cơ?..." Hai mắt Ngụy Dịch Sâm mê man, xúc tu đang trêu đùa đầu vú anh, thậm chí còn luồn vào lỗ tiểu của anh.

"Tôi nói, tôi muốn chịch anh..." Giọng cậu ta trầm thấp, thổi phù ở bên tai Ngụy Dịch Sâm, còn cắn lấy dái tai của anh, "Nhanh nào, mở khóa trinh tiết cho tôi mau."

"Không... Không thể!!!..." Lý trí của Ngụy Dịch Sâm gần như tan rã, "Tôi luôn nằm trên... Không thể bị người khác chịch..."

"Dù mạnh mồm thế đấy nhưng cuối cùng vẫn chẳng bị giã thành một con bot dâm mình đầy cơ bắp ư..." Tiết An nở nụ cười như thể thắng chắc.

Slime rút xúc tu khỏi lỗ nhỏ Ngụy Dịch Sâm, Tiết An cắm ngón tay mình vào lỗ dâm đã được nới lỏng và đang rỉ nước, liên tục xoa nắn điểm G của anh, "Thôi nào, cảnh sát Ngụy, anh trốn không thoát đâu."

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)