[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 19

Sau khi nghe thấy tiếng kêu thảm thiết đó, cả ba nhanh chóng nằm nhoài ngay khe cửa để nghe.

Điều bất ngờ là, bên trong chẳng hề có tiếng hành hạ tàn nhẫn gì, mà là một cuộc đối thoại mập mờ.

"Ngài... Ngài muốn làm gì..."

"Thân hình đẹp đấy, nhanh đến đây nào baby, ta thích cơ thể của cậu.

"Vậy không tốt lắm thì phải..."

"Đến mau đi, lỗ dâm của ta ngứa quá..."

"Chuyện này..."

"Đến đụ ta nhanh nào..."

"Ưm... Ah ha..."

"Ahhh... Ưm ah..."

Bá tước và người chơi trong phòng không ngờ đã bắt đầu làm tình.

Vốn tưởng là một cuộc giết chóc kinh khủng, nào ngờ lại là một tiết mục sex chân thật.

"Chuyện này là sao..." Tề Luật đỏ mặt không hiểu, "Bọn họ đang ứ ừ?"

"Khoan để ý chuyện này, bên đó hình như có tiếng động!" Ngụy Dịch Sâm quát bảo.

Ngụy Dịch Sâm mau chóng kéo tay Tề Luật và Vương Chinh Vũ về lại cầu thang núp.

Chỉ thấy ở đầu tận cùng hành lang chợt sáng ánh nến, vài tách và ấm trà quái dị đang tung tăng nhảy nhót trong ánh nến, trông ghê rợn khó tả.

"Chạy mau!" Ngụy Dịch Sâm hô to, kéo cả đám co giò chạy xuống dưới lầu.

Chuyện giờ đây đã khó bề phân biệt, sau khi người chơi đó bị tha vào phòng, không bị giết ngay lập tức mà lại làm tình với Bá tước, đã vậy tiếng rên rỉ còn phóng túng và dâm đãng đến thế.

Vương Chinh Vũ căn bản chẳng hay bản thân sao về lại được phòng, chỉ biết cơ thể tê dại và cứng đờ khác thường, tinh thần thì càng uể oải gần như sắp sụp đổ.

"Có phải tôi quá mức để ý đến sự sống chết của người khác, cực kì lỗ mãng?" Vương Chinh Vũ buồn bã bảo, "Xin lỗi..."

"Tôi đánh giá cao sự chính nghĩa và lòng lương thiện của cậu, nhưng không phải chuyện nào cũng có thể chỉ dựa vào những thứ đó mà giải quyết được." Ngụy Dịch Sâm thở dài một hơi rồi bảo, "Sách lược cặn kẽ có lúc sẽ quan trọng hơn."

"Nhưng... Người mà Bá tước vốn muốn bắt là tôi." Vương Chinh Vũ đau đớn, "Người nọ sẽ chết... Đúng chứ? Nhưng, cậu ta chết thay cho tôi..."

"Người giết chết cậu ta không phải cậu, mà là Bá tước, cậu không nên thấy áy náy." Ngụy Dịch Sâm an ủi, "Không phải ai cũng có thể cứu, dù cho trong game phó bản hay chạy trốn, chỉ sau khi tính toán xong xuôi sự an toàn của bản thân và đồng đội, mới có thể giúp đỡ người chơi khác trong tình huống khả năng cho phép."

"Tôi hiểu rồi." Vương Chinh Vũ lau nước mắt, ngẩng đầu nhìn Ngụy Dịch Sâm, "Cảm ơn anh, sau này tôi sẽ không làm thế nữa."

"Thực ra tôi có thể hiểu cậu! Lúc Phan Lượng chết trước mặt tôi, tôi cũng sắp sụp đổ tới nơi. Rõ ràng mới đêm trước tôi còn đang làm tình cùng cậu ta, kết quả cứ thế bị giết chết, biến thành bộ dạng như ma như quỷ đó." Tề Luật bước đến gác tay lên vai Vương Chinh Vũ rồi cười bảo, "Tôi biết cái chết của bạn trai cậu, giờ cậu chắc chắn rất đau khổ đúng chứ."

"Sao anh biết được?" Vương Chinh Vũ nhìn y với vẻ kinh ngạc, rồi nhìn sang Ngụy Dịch Sâm, "Anh nói?"

"Nếu cậu giận thì tôi nói tiếng xin lỗi với cậu." Ngụy Dịch Sâm gãi đầu.

"Vậy thì không có." Vương Chinh Vũ thở dài một hơi.

"Nên là chúng ta hẳn nên giải câu đố thật nhanh, kết thúc ván game này mà không để nhiều người chơi vì mất điểm tích lũy mà bỏ mạng, không phải sao?" Tề Luật cười với hắn, "Nói tóm lại, hãy vui lên nào!" 

"Ừm, cảm ơn anh." Vương Chinh Vũ lau nước mắt ở khóe mắt, sau đó nói với Ngụy Dịch Sâm, "Xin lỗi... Tôi đã cãi nhau với anh sau đó còn tự mình chạy sang phòng khác ngủ, tôi đúng thật rất ấu trĩ bằng không những chuyện vừa rồi cũng sẽ không xảy ra."

"Có gì đâu." Ngụy Dịch Sâm cười đáp.

"Với lại, chuyện đêm qua tôi đã lấy trinh tiết của anh..."

"Được rồi, cậu im mồm được rồi!!!"

Chung quanh dường như đã tĩnh lặng hẳn. Ngay lúc cả đám đang suy nghĩ có nên lên lầu xem xét tình hình không hay đi ngủ thì, phòng đột nhiên dần sáng sủa.

Bọn họ ngạc nhiên phát hiện, đêm tối đã trôi đi. Mà cách lúc trời sập tối, nhiều nhất cũng chỉ mới khoảng 5-6 tiếng.

Ba người chạy đến hành lang, lọ tinh dầu vốn bị đá sang bên chẳng biết từ lúc nào đã bị người ta đem đi mất. Đúng lúc này, bọn họ đụng phải những người chơi vừa tỉnh giấc, mở cửa ra với cơ thể loã lồ.

"Chúng... Chúng tôi đêm lại làm tình nữa?" Những người đó nhìn về phía đám người Ngụy Dịch Sâm, trong mắt hiện rõ vẻ mê man, "Kì lạ, sao lại thấy buồn ngủ, thật mệt..."

Ngụy Dịch Sâm cau mày, cả ba mau chóng chạy lên lầu. Cửa phòng Bá tước đang khép chặt, xung quanh cũng sạch sẽ gọn gàng cực kì, không có cảm giác bừa bộn.

Ngay lúc bọn họ thấy kì lạ thì cửa phòng Bá tước đột nhiên mở ra, Bá tước William mặc bộ đồ ngủ màu trắng xám dụi mắt với vẻ ngái ngủ, khi thấy bọn họ còn cảm thấy đôi phần bất ngờ.

"Chào buổi sáng các vị khách của ta." Bá tước mờ mịt hỏi, "Sớm thế đến tìm ta, phải chăng có việc gì?"

"Không có, chỉ đi dạo mà thôi." Ngụy Dịch Sâm vờ bình tĩnh, khóe mắt liếc vào trong phòng thì thấy không có ai cả, vội vã kéo cả hai xuống lầu, "Không ổn rồi..."

Bọn họ xuống đến lầu 2 thì gặp được Cố Nham và cậu nhóc vừa mới rời phòng, cũng không bắt chuyện trao đổi gì mà cả đám rồng rắn lên mây chạy gấp về phía phòng ăn.

Ở nơi đó, đã xuất hiện thi thể y hệt Phan Lượng.

Tứ chi bị vặn gãy bẻ cong một cách tàn nhẫn, vặn vẹo quấn vòng ra sau; Nĩa thì đâm xuyên đầu vú bọn họ, dao thì đâm vào rãnh cơ bụng của bọn họ còn chảy ra không ít máu tươi; Lỗ sau thì bị nhồi ấm trà vào, trong miệng thì là tách trà; Hai quả trứng dái bị một thanh xiên sắt dài dùng để nướng thịt trực tiếp đâm thủng xỏ ngang, còn dương vật của bọn họ thì bị cắm một cây nến đỏ vào, sáp nến cháy hết lan tràn khắp buồi thịt vẫn chưa kịp mềm xuống.

Đúng vậy không sai, là bọn họ. Điều khác với ngày đầu tiên là, hiện giờ đã xuất hiện hai bộ thi thể.

Một người trong số đó là nhà thẩm định nước hoa, người còn lại là đồng đội ở chung một phòng với cậu ta. Cả hai cùng nhau chết thảm, bị bày trên bàn ăn chật chội như hai con gà quay, chết còn thảm hơn Phan Lượng hôm qua.

"Tại sao... Lại là hai người?!" Lúc này ngay cả Ngụy Dịch Sâm cũng không hiểu.

Người chơi lần lượt xuống lầu trông thấy hiện trường, người nên nôn thì nôn nên la thì la, cảnh tượng vẫn hỗn loạn như cũ.

Bá tước William thong thả bước xuống lầu, nhìn hai tế phẩm trên bàn ăn mà nở nụ cười mỉm không cho là đúng.

Y bước đến cạnh bàn ăn, sau đó ngồi ở trước mặt tế phẩm. Y chỉ vào các người chơi với vẻ hứng thú vô cùng, dường như đang đếm.

Trong lòng tất cả chợt rét run khi nghe thấy lời y nói, "Tốt lắm, còn sót lại 9 người cơ đấy..."

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)