[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - CHƯƠNG 25

Bá tước William nghe hắn nói thế, cơn tức giận vậy mà chậm rãi giảm bớt.

"Điều mà cậu nói... Ta tất nhiên là hiểu." Bá tước đáp, nhưng trong mắt lại để lộ vẻ mất mát, "Chúng ta đã từng yêu thương biết bao nhiêu, ta cho rằng ta và người đó có thể ở mãi cạnh nhau, nhưng đến một ngày tên đó lại nói với ta rằng hắn không còn thích ta, không thích cơ thể ta nữa. Hắn nói hắn đã gặp được một người có cơ thể đẹp hơn, quyến rũ hơn ta, và hắn muốn được ở cùng người đó..."

"Hắn bỏ lại ta ở đây sau đó rời đi, và không trở lại nữa." Bá tước nói tiếp câu chuyện của mình, "Ta lớn lên cùng hắn, là người cả hai thân nhất, nhưng đến cuối cùng ta lại chẳng đọ được với kẻ chẳng thấy mặt bao giờ, chẳng lẽ chơi ngán ta rồi là có thể đi kiếm người khác sao..."

"Khi hắn rời đi ta cũng thử tìm người đàn ông khác, nhưng bọn họ chỉ thích xác thịt tươi mới sức sống tràn trề, chẳng hề tận tâm và có trách nhiệm đáng nói nào." Bá tước siết chặt tay nói với vẻ phẫn nộ, "Cho đến khi ta gặp được Gaston, ta mới biết đàn ông toàn là giống loài khiếm khuyết, chỉ có khẩn cầu với Thần mới có được tình yêu đích thực."

"Cho phép tôi được cắt ngang, Gaston mà ngài nói là quản gia?" Vương Chinh Vũ hỏi ngay trọng điểm, trong truyện cổ tích Người Đẹp Và Quái Vật, Gaston chính là phản diện. "Là ông ta dạy ngài cách để giết người?"

"Ông ta bảo Thần sẽ thay ta trừng phạt những kẻ thấy sắc quên nghĩa, chỉ biết suy nghĩ bằng nửa thân dưới. Còn ta chỉ cần làm theo yêu cầu của ông ta, giúp ông ta thu thập tế phẩm là được." Bá tước William kích động hét to, "Rõ ràng nghi lễ chỉ còn thiếu đúng một tế phẩm, sao cậu không chịu làm tình với ta?!"

Dứt lời, Bá tước liền bổ nhào về phía Vương Chinh Vũ, muốn cưỡng hắn.

"Bá tước William." Vương Chinh Vũ không phản kháng, mặc y giở trò với cơ thể, "Thực ra tôi, cũng bị bạn trai phản bội."

"Cậu nói gì cơ?" Bá tước dừng tay lại.

"Em ấy chọn kết hôn với người phụ nữ khác. Em ấy cũng không cần tôi như người yêu cũ của ngài..." Vương Chinh Vũ thấy lòng buồn vô cùng, "Nhưng tôi biết thực ra đó chẳng phải phản bội, chẳng qua thân bất do kỷ thôi. Cha mẹ em ấy lấy cái chết để ép, em ấy chỉ đành nghe theo sự sắp xếp của cha mẹ, chọn kết hôn."

"Có người có thể giữ trung trinh suốt cả đời, có người thì giữa đường bỏ cuộc, chọn một cuộc sống phù hợp với bản thân hơn."

"Ngài không nên quơ đũa cả nắm mà thù hận tất cả đàn ông, càng không nên nghe theo lời đầu độc của người khác mà tin tưởng nghi lễ của Thần gì gì đó." Ánh mắt Vương Chinh Vũ nhìn y rất kiên định, "Dù cho bất cứ lúc nào cũng phải tin tưởng bản thân, nhất định sẽ có người thích bản thân."

"Đây... Đây là lời thật lòng của cậu sao?" Hai mắt Bá tước mờ mịt, nghiêm túc hỏi, "Là suy nghĩ thật sự của cậu?"

"Tất nhiên rồi, tôi nào phải kẻ mất não hứng tình lên cái chịch ngài chỉ vì vài lời mê hoặc của ngài chứ." Vương Chinh Vũ đáp, nhưng chợt thấy hơi buồn cười, "Tuy tôi cũng đúng là mấy lần suýt không kìm được chính mình, có điều đã không còn quan trọng nữa! Dù sao những lời tôi nói vừa rồi toàn là lời thật lòng, sao nào, bị tôi thuyết phục rồi đúng không?"

"Phụt phụt..." Bá tước thế mà bị hắn chọc cười, "Cậu... Là người đàn ông đầu tiên nói những lời như này với ta..."

Đột nhiên, có ánh sáng chớp tắt hiện ngay phần cổ gáy của Bá tước, tiếp đó vậy mà từ đâu xuất hiện một mặt dây chuyền.

Trên mặt dây chuyền là một chiếc chìa khóa, chỉ thấy Bá tước lấy sợi dây chuyền xuống rồi đưa cho Vương Chinh Vũ, "Cho cậu."

"Cái này là?..." Vương Chinh Vũ không rõ lắm, khó hiểu sao lại có thêm chiếc chìa khóa nữa.

"Đây là chìa khóa mở cổng tòa lâu đài này." Bá tước William cười với hắn, "Cậu có thể rời đi rồi." Vương Chinh Vũ nhận chìa khóa, hai mắt lấp lánh ánh sáng.

Đây cũng có nghĩa là, Vương Chinh Vũ đã vượt ải thành công, chỉ bằng đống lời giảng đạo loạn xì ngầu...

Thực ra lúc Vương Chinh Vũ chọn làm tình với Bá tước đã đoán được đây chắc chắn là mắt xích quan trọng nhất trong việc vượt ải. Trong tình huống không thể đánh bại đối phương có thực lực tuyệt đối, cách khả thi nhất chính là dựa vào mõm, thuyết phục Bá tước William bằng đạo lý.

Tuy rất vớ vẩn nhưng lại là cách có khả năng nhất.

"Cảm ơn ngài!" Vương Chinh Vũ cầm chìa khóa trong tay, vui vẻ để lộ chiếc răng khểnh. Hắn lúc này có cảm giác, Bá tước William hình như cũng chẳng đáng sợ cho lắm, trái lại còn rất thấu tình đạt lý.

"Cậu nói đúng." Bá tước đã bị hắn làm cho rung động, "Ta nên tin tưởng tình yêu, tin tưởng nhất định sẽ có người thích ta mà chẳng cần trông mong vào tà đạo."

"Thực ra ta biết đấy, chỉ dựa vào sự hấp dẫn về mặt thể xác, tất không thể có được trái tim bọn họ. Chẳng qua ta không cam tâm... Không cam lòng khi hắn cứ thế mà rời bỏ ta..." Bá tước để lộ biểu cảm bi thương, "Sau khi bạn trai cũ của cậu chọn người khác có cuộc sống như nào, người đó có hạnh phúc không?"

"Em ấy..." Vương Chinh Vũ thanh thản đáp, "Tôi đoán, em ấy ở nơi đó hẳn sẽ sống rất là hạnh phúc nhỉ..."

"Vậy à..." Bá tước ngửa mặt mỉm cười, không biết từ khi nào trên mặt xuất hiện thêm hai hàng nước mắt, "Cũng có lẽ... Đã đến lúc buông bỏ rồi, Keynes..."

"Ra cùng nhau không?" Vương Chinh Vũ lắc lư chìa khóa trong tay. Hắn tất nhiên biết Bá tước William sẽ không cùng họ về tới hiện thực, có lẽ chỉ muốn Bá tước có thể hoàn toàn bước ra khỏi bóng tối.

"Cậu trước đó dữ với ta như vậy, giờ lại tốt với ta đến thế." Bá tước cảm động nhìn hắn, sau đó mặt ửng đỏ, "Cậu... Cậu phải chăng đã thích ta?..."

"Hả?" Vương Chinh Vũ sốc, vội vã vung tay, "Tôi không... Không có suy... Ngài đừng hiểu lầm!..."

"Ta không hiểu lầm!..." Bá tước nghiêm túc một cách trẻ con. "Hình như ta... Hơi thích cậu rồi... Có lẽ, cậu chính là tình yêu đích thực của ta..."

"Hể?" Biểu cảm Vương Chinh Vũ hiện rõ cả tá dấu chấm hỏi, "Bá tước ngài có đang tỉnh táo không? Ngài đừng làm tôi sợ!"

"Chọc cậu thôi!" Bá tước như đang tự cười bản thân, "Suy cho cùng, không có ai thích ta đâu..."

"Sao có thể, ngài đẹp vậy mà..." Vương Chinh Vũ cười đáp, "Phải tự tin mới..."

"Đùng!!!..."

Lời còn chưa nói hết, có một âm thanh cực lớn vọng ra từ đằng sau làm cả hai sợ hoảng cả hồn.

Chỉ thấy lượng lớn đồ dùng từ ngoài cửa nhào vào, bày ra tư thế chiến đấu với Vương Chinh Vũ.

"Địt vãi!!!" Vương Chinh Vũ hoảng sợ hết hồn, nhảy bật lên giường, "Chuyện gì đang xảy ra vậy."

Một chiếc nĩa đột nhiên nhảy tót lên đâm về phía Vương Chinh Vũ. Bá tước chặn trước người hắn, nĩa lập tức đâm vào bắp tay y, máu chảy lênh láng.

"Không, cậu ta không phải loại người đó." Bá tước William giải thích với đám vật dụng, "Cậu ta không phải tế phẩm, tụi bây không cần bắt đi."

Sau khi nghe thấy những lời của Bá tước, đám vật dụng dường như đang bàn bạc rầm rì.

"Tôi không bị giết chết đâu ha?" Vương Chinh Vũ hơi sợ hãi, "Tôi không phải đã vượt ải thành công rồi sao?!"

"Cậu không cần lo lắng, chúng nó nghe theo mệnh lệnh của ta, không có sự cho phép của ta sẽ không hành động bừa bãi đâu." Bá tước bảo với hắn.

Nhưng giây sau đó, mấy cặp dao nĩa đột nhiên đâm về phía sống lưng của Bá tước.

"Ưa ah!!!" Bá tước đau đớn, "Sao lại!..."

Y quay đầu sang thì thấy đám vật dụng chẳng quan tâm đến mệnh lệnh mà điên cuồng nhào lên giường.

"Cứu!... Cứu tôi với!!!..." Vương Chinh Vũ căn bản chẳng có sức đánh trả kêu gào thảm thiết.

Đúng lúc này, Bá tước William với toàn thân trần truồng run bần bật khắp người, đôi mắt đỏ ngầu đang nói rõ cơn tức giận của y.

Ngay lúc đám vật dụng định ra tay giết người, cả người Bá tước bắt đầu phình to, màu da và lông tóc nhanh chóng có sự thay đổi. Một William đáng sợ tựa Bá tước ma cà rồng, giờ bỗng hóa thành một con quái vật hung hãn.

Hoặc có thể nói, đây mới là dáng vẻ gần với vốn dĩ của y nhất.

"Gahhhh!!!" Bá tước gầm rống với đám vật dụng như một con quái vật, sau đó quên hết tất cả mà ẩu đả với chúng.

Lưỡi dao và đầu nhọn của nĩa xé rách lớp da y, chờ sau khi đám vật dụng đều thua hết, khắp người Bá tước đã máu chảy đầm đìa.

"Ngài... Không sao chứ?" Vương Chinh Vũ khiếp hãi, hoàn toàn chẳng rõ tình trạng hiện giờ của y, "Ngài là?... Quả nhiên ngài là quái vật?..."

"Đúng vậy, ai biết được đâu chứ..." Bá tước dằn cơn nóng giận đang chực bùng nổ, định bình tĩnh lại.

Lông tóc trên người y dần rút về, thể hình cũng bắt đầu giảm xuống nhưng đến cuối lại chẳng trở về lại Bá tước gầy yếu kia, mà là một gã đàn ông cơ bắp với thân hình cường tráng, lông cơ thể phát triển mạnh.

"Đây mới là bộ dạng vốn có của ta." Bá tước sau khi bình tĩnh lại hơi không an lòng và sợ hãi mà nhìn Vương Chinh Vũ, "Cậu sợ ta không?..."

"Tôi... Tôi không..." Vương Chinh Vũ còn chưa kịp hoàn hồn lại.

"Bởi vậy ta đã nói rồi mà..." Bá tước sợ Vương Chinh Vũ sẽ ghét bản thân khi thấy vẻ ngoài của mình, tự ti buồn bã bảo, "Sẽ chẳng ai thích ta đâu..."

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)