[ĐM-Vô Hạn Lưu] Trò Chơi Của Thần GAY-GAME - Episode 4: Máy bán nước tự động
CHƯƠNG 37
Một đám học sinh bu quanh máy bán nước, còn bên trong máy bán nước thì đang giam cầm một nam sinh cả người loã lồ, đủ loại thiết bị đang không ngừng kích thích điểm nhạy cảm của cậu ta, ép cậu ta phải xuất tinh. Tinh dịch chảy theo ống dẫn ra tới vòi, được các học sinh đón lấy bằng cốc, sau đó sử dụng.
Tình huống trước mặt khiến hai người Vương Chinh Vũ và Tề Luật sốc tới mức hàm sắp rơi ra tới nơi. Chờ sau khi tiếng chuông vào lớp reo vang, cả đám học sinh mới đồng loạt vội vã rời đi.
"Hai anh có phải cũng là lãnh đạo được thành phố cử xuống để thị sát không?" Bảo vệ bước đến đón với vẻ nịnh hót.
"Đằng kia..." Vương Chinh Vũ chỉ về phía máy bán nước, "Vừa rồi chuyện gì mới xảy ra?"
"Anh nói gì cơ?" Bảo vệ hiển nhiên không hiểu ý của hắn, chẳng qua vẫn tự mình đưa thẻ thông hành cho cả hai, "Hai anh hãy cầm lấy, nếu không còn gì nữa thì có thể vào trong trước."
Vương Chinh Vũ và Tề Luật có hơi chẳng hiểu mô tê gì, nhưng vẫn nhận thẻ thông hành và bước vào trường.
Khoảng trống trước mặt đã tập trung kha khá người chơi, Vương Chinh Vũ cẩn thận đếm thì tính luôn cả bọn họ vừa hay có 9 người.
"Chúc mừng các người chơi đã bước vào game phó bản lần này, chủ đề của ván game này là 'Máy bán nước tự động'." Hệ thống đột nhiên bắt đầu công bố nhiệm vụ, khác hẳn với phó bản 'Tiệc tối ở lâu đài cổ' không manh mối trước đó, vốn là thao tác cơ bản trước khi bắt đầu trò chơi.
"9 người chơi có mặt ở đây sẽ sắm vai lãnh đạo của Bộ Giáo dục thành phố đến thị sát, thời hạn là 3 ngày." Hệ thống nói tiếp, "Song, trong quá trình mọi người thị sát, thì phát hiện hiện tượng kì lạ là có nam sinh cấp 3 bị nhốt trong máy bán nước, đảm nhiệm vai trò nguyên liệu của nước ép tinh dịch."
"Keyword của phó bản lần này là: Giải cứu người bị hại."
"Gợi ý: mỗi một máy bán nước đều có số hiệu, và muốn mở máy bán nước phải cần có chìa khóa chuyên dụng. Chìa khóa được rải ở khắp nơi trong khuôn viên trường, cần người chơi tự mình tìm kiếm. Trong khoảng thời gian đi thị sát, người chơi có thể vào ở tạm trong KTX học sinh, nhưng không được rời khuôn viên trường."
"Phần thưởng lần này sẽ bắt đầu với 100 điểm tích lũy cơ bản, chúc mọi người gặp được may mắn."
Hệ thống kết thúc công bố, các người chơi bắt đầu châu đầu ghé tai thảo luận với nhau.
"Đến chỗ máy bán nước xem thử đi." Có người đã đề nghị như thế.
Vì thế cả đám đến trước máy bán nước, nhìn chàng trai bị nhốt ở bên trong.
Chàng trai thoạt nhìn rất đẹp trai và cường tráng khỏe mạnh, trông như một thành viên trong đội bóng rổ hoặc bóng đá vậy. Toàn thân cậu ta trần truồng, tứ chi bị treo bổng, hai chân bị ép tách ra để lộ bộ phận sinh dục của mình.
Cặp trứng dái to bự của cậu ta bị vòng khóa tinh màu đen buộc chặt, dương vật ứ máu tột độ thì bị một đầu tuýp trong suốt chụp lại, bên trong là cốc thủ dâm bằng cao su trong suốt đang hoạt động liên tục, sẽ không ngừng kích thích dương vật chàng trai, vắt ép tinh dịch. Tinh dịch khi được xuất ra sẽ men theo ống dẫn được nối với đầu tuýp, gộp chung với thiết bị cất giữ bên trong máy, hễ có ai đút xu trả tiền thì sẽ ra lò thức uống đựng đầy tinh dịch.
Song cơ quan kích thích chàng trai bắn tinh còn lâu chỉ dừng ở đó. Lỗ sau của cậu ta bị một dương vật giả silicon màu đen dài chừng 20cm nhấp nhả không ngừng nghỉ, bên trong cũng bị nhét 5 chiếc trứng rung kết nối không dây đang chấn động không ngơi, miếng dán điện từ chuẩn chỉnh kề cận ngay tuyến tiền liệt, liên tục phóng ra dòng điện kích thích.
Cơ bụng và cơ ngực cậu ta thì bị dán kha khá miếng dán điện từ, dòng điện không ngừng kích thích cơ bụng phải tê dại, thoạt nhìn mà thấy hoảng.
Hai đầu vú to đen sẫm cũng bị hai chiếc núm hút sữa dạng ống chích bú mút không dừng, ngày càng trông sưng to sáng bóng. Miệng cũng không ngoại lệ, bị một cặc giả màu thịt cưỡng ép deep throat không dứt, đến nỗi còn đâm vào dạ dày.
Đến nước này, cả người chàng trai trẻ tuổi đẹp trai ngời ngời đã sa đọa thành một máy vắt tinh bằng thịt, trông thê thảm và dâm đãng không sao tả được.
"Ưa hức!!!..." Nam sinh bị giam cầm trong máy bán nước tự động trông thấy bọn họ, liền trợn mắt cầu cứu.
"Thảm thật đó." Có người chơi bảo, "Là ai nhốt cậu ta vào trong vậy?"
"Không biết nữa, miệng cậu ta bị cặc giả chặn lại rồi." Một người chơi khác lên tiếng.
"Nói sao đi nữa, người mà ta phải cứu chắc là cậu ta rồi nhỉ."
"Chỉ cần bỏ xu vào máy bán nước là ra tinh dịch? Cách chơi này cũng hơi bị mới mẻ đó."
"Cũng giống nước ép ghê."
"Mọi người có phát hiện trong túi tự dưng nhiều thêm vài đồng xu không?" Có người hỏi.
Vì thế các người chơi lúc này mới phát hiện trong túi mình đã được hệ thống bỏ vào vài đồng xu, như muốn bọn họ thử mua sắm. Có người chơi thực sự quá tò mò nên bèn bỏ xu vào máy.
Chỉ thấy máy bán nước bắt đầu làm việc, một lon nước rơi ra ngoài từ chỗ lấy nước bên dưới sau một loạt tiếng động.
Người chơi lấy lớn nước ra thì thấy trên đó viết "tinh dịch mới vắt". Người đó mở nắp lon ra rồi đưa mũi đến ngửi thử, "Đù vãi, tinh dịch thật này, cả một lon đầy ụ, thằng nhóc này xả cũng ghê phết!"
"Chúng ta vẫn nên nhanh chóng cứu cậu ta ra trước đã." Có người chơi đau lòng, "Thật là một đứa trẻ đáng thương."
"Nhưng cứu sao đây, dùng bạo lực được không?"
"Thử xem sao."
Thế là có người chơi nhặt cục đá ở bên cạnh lên, sau đó dồn sức đập vào lớp kính của máy bán nước.
"Đùng!!!!" Âm thanh cực lớn vọng ra, song lớp thủy tinh lại chẳng bị hư hại chút nào.
Đột nhiên, trong máy bán nước vọng ra âm thanh khác lạ của thiết bị. Cặc giả đâm trong lỗ sau và miệng của chàng trai thình lình đẩy nhanh tốc độ, điên cuồng nhấp nhả; máy hút sữa trước ngực cũng gia tăng lực hút, cơ bụng lẫn ngực của nam sinh bắt đầu co giật mãnh liệt, chắc chắn miếng dán điện từ đã phóng ra dòng điện mạnh hơn.
"Ưa hức hức hức!!!... Ưaaaa..." Nam sinh bị giày vò đến mức hai mắt trợn ngược, cơ thể vùng vẫy không ngừng nhưng chẳng thể thoát được máy móc vô tình.
"Chuyện gì đang xảy ra vậy?" Người chơi đập máy bán nước căng thẳng hẳn, vội vã đập bảng điều khiển của máy bán nước.
"Đừng đập nữa." Vương Chinh Vũ đột nhiên xen vào, "Cậu chỉ đang giúp thêm phiền thôi, máy bán nước đã bắt đầu phạt cậu ta rồi kìa."
"Ơ tôi..." Người chơi đó tức khắc thấy áy náy vô cùng.
"Hệ thống đã nói, chúng ta phải tìm chìa khóa mới mở máy bán nước được." Vương Chinh Vũ nói tiếp, "Mỗi một chiếc máy bán nước đều có chìa khóa mang số tương ứng, cho nên trong trường chắc hẳn không chỉ có một máy bán nước này."
Vương Chinh Vũ khẽ chỉ vào số hiệu ở góc trên bên phải của máy bán nước, đó có ghi "01", "Mọi người nhìn đi, đó hẳn là số hiệu của máy bán nước."
"Vậy giờ hay là mọi người hãy chia nhau ra đi tìm chìa khóa chứ nhỉ?" Tề Luật nói tiếp lời của Vương Chinh Vũ, "Tổng cộng có 9 người đúng chứ? Vậy 2-3 người một nhóm đi."
"Cũng được." Có người chơi phụ họa, sau đó mọi người bắt đầu kết thành nhóm.
Những người chơi sau khi đã kết thành nhóm xong bèn đi tìm chìa khóa trước, còn Vương Chinh Vũ cũng thành một nhóm với Tề Luật.
"Lạ thật đó." Tề Luật đánh giá xung quanh máy bán nước, "Chẳng thấy ổ cắm hay dây điện, điện từ đâu ra nhỉ?"
"Điều tôi càng để tâm hơn là, thực ra là những học sinh vừa rồi." Vương Chinh Vũ bảo, "Nguyên máy bán nước trong suốt nên ai nấy cũng có thể thấy rõ được thứ bên trong, người bên trong cũng thấy được người bên ngoài."
"Nhưng những học sinh đến mua nước uống lại không thấy sự cầu cứu của cậu ta?" Tề Luật bảo, "Hay là mấy đứa đó thấy chẳng qua cố tình không cứu, suy cho cùng thứ tụi nó mua là tinh dịch cơ mà."
"Mọi việc vẫn còn chưa rõ lắm, vẫn nên đi điều tra thử cái đã." Vương Chinh Vũ đáp, "Tiện thể tìm chìa khóa luôn."
Khi bọn họ định xuất phát thì phát hiện các người chơi đã tạo thành nhóm và rời đi hết, ở đây giờ chỉ còn sót lại một người.
Vẻ ngoài và vóc dáng của người này thoạt nhìn cũng xuất sắc, có điều trông hơi mỏi mệt, phờ phạc lừ đừ, như mới tan ca xong vậy.
"Xin chào, cậu có sao không?" Vương Chinh Vũ hỏi.
"Hả?" Phản ứng của cậu ta có hơi chậm chạp, thấy Vương Chinh Vũ bắt chuyện với mình bèn miễn cưỡng mỉm cười cái, "Không có gì, tôi chỉ là mệt quá mà thôi."
"Cuộc sống của nô lệ tư bản đúng là khó khăn quá mà." Tề Luật nhiệt tình bước sang, "Tôi cũng thường xuyên tăng ca, bận muốn cắm đầu đi chết, tóc cũng sắp trọc tới nơi."
"Hahha..." Cậu ta bật cười tiếng nhưng rồi lại gục đầu xuống.
"Đi chung với nhau chứ?" Vương Chinh Vũ gửi lời mời cho cậu ta.
"Hở... Chắc không cần đâu, mình tôi là được." Cảm xúc của cậu ta từ đầu đến giờ cứ mất mát kiểu gì.
Vương Chinh Vũ lờ mờ thấy tình trạng của cậu ta không ổn lắm. Nhớ đến từng khoảnh khắc Ngụy Dịch Sâm đã từng giúp đỡ mình, Vương Chinh Vũ liền cổ vũ bản thân nói với cậu ta, "Đừng có thế, phải vực dậy tinh thần, chúng ta chung nhóm đi!"
"Thực... Thật sự có thể?" Cậu ta ngẩng đầu, nhìn về phía Vương Chinh Vũ.
"Tất nhiên là được rồi." Vương Chinh Vũ chìa tay với cậu ta, "Tôi tên Vương Vũ, nên gọi cậu sao nhỉ?"
"Tôi... Tôi tên..." Cậu ta có hơi hoảng hốt, nhưng vẫn đưa tay ra, "Tôi tên... Tiết An."

Nhận xét
Đăng nhận xét