[ĐM-Tu Tiên] Ghi Chép Chuyện Âm Dương Tu Chân - Chương 13: Bị bắt
Lưu Mại Tuyết đã về trường được một tuần, ngày nào cũng đi học, tu luyện với bọn Trần Khải, Vương Kỳ. Ngày tháng quay trở lại quỹ đạo cơ bản. Có điều ngày vui ngắn chẳng tày gang, tối thứ sáu Vương Kỳ không về nhưng cả Trần Khải và Lưu Mại Tuyết đều tưởng Vương Kỳ chỉ hẹn chịch với ai đó nên không để ý.
Sáng hôm sau lúc thức dậy, trong điện thoại cả 2 cùng lúc nhận được một tin nhắn:
【Muốn thằng nhóc họ Vương còn sống thì đến số 5 đường Cảnh Thành, không cần báo cảnh sát, không ai giúp tụi bây đâu.】
Lưu Mại Tuyết và Trần Khải liếc mắt nhìn nhau, hai người lập tức ngự kiếm bay đến nơi mà tin nhắn đã nói.
Lưu Mại Tuyết rất bình tĩnh, y đã gọi cảnh sát và cảnh sát hứa sẽ đến ngay.
Khi cả hai đến nơi thì phát hiện ở đây là một tòa nhà bỏ hoang, tầng hai của tòa nhà có tiếng kêu thảm thiết của Vương Kỳ.
Hai người ngự kiếm bay đến tầng 2, trước mắt có vài tên to con như hùm đang ngược đãi bụng Vương Kỳ, bên cạnh những tên to con kia là một gã đàn ông cao lớn cực kì, trong mắt gã chất đầy sự thù hằn.
Lưu Mại Tuyết và Trần Khải không dám xông lên ngay, bọn họ cảm nhận được đối phương có 4 tên cảnh giới Kim Đan, và gã đàn ông kia thì càng thâm sâu khó lường, ít nhất cũng cảnh giới Nguyên Anh.
"Này, thả Vương Kỳ ra, chúng tôi đã tới theo yêu cầu của mấy người."
"Dừng tay đi." Gã ta giơ tay ra hiệu, bốn tên to con liền dừng đánh. Bọn chúng chia ra hai người túm hai bên trái phải tay và đè chặt vai Vương Kỳ, lôi giật hai tay Vương Kỳ khiến hắn phải quỳ rạp dưới đất thở hổn hển.
Toàn thân Vương Kỳ lúc này loã lồ, bắp thịt săn chắc khắp người chất chồng vết thương, đâu đâu cũng thấy vết roi, máu bầm. Mặt hắn cũng tím xanh vài chỗ, đôi mày kiếm anh tuấn nhíu chặt lại, chịu những cơn đau nhói khắp người.
"Hừ," hắn phun một một bãi máu ứ trong họng ra, "Địt mẹ mày, mày muốn xử ông đây thì cứ việc, mắc gì kêu người khác tới, hai người đó chưa làm gì cả."
"Ồ? Mày còn cãi lý, tao lại làm sai gì à? Cho mày can đảm địt vợ tao." Gã ta trừng mắt giận dữ, lớn tiếng gào rú. Hóa ra, gã ta chính là chồng của người phụ nữ chơi 3P vào 7 ngày trước, sừng người này thực sự được nuôi quá dài rồi, bảo sao điên tiết như thế.
Trần Khải cố gắng giảm nhẹ bầu không khí: "Vương Kỳ đã biết sai rồi, giờ cậu ấy cũng chịu hình phạt thích đáng, anh có thể tha cho cậu ấy được không."
"Mẹ xí, biết sao? Mày không biết vừa rồi thằng chó này huênh hoang cỡ nào đâu." Gã ta đứng dậy, hung hăng đạp một phát vào bụng Vương Kỳ, thẳng chân sút bay dân thể thao cơ bắp, tuyển thủ mạnh mẽ bậc nhất trên sân bầu dục đập ầm vào tường.
Lưu Mại Tuyết thấy nhã nhặn không xong chuyện bèn muốn uy hiếp gã ta: "Nếu anh muốn giết cậu ta, chút nữa cảnh sát đến anh không đi được nữa đâu!"
"Hahha, cảnh sát. Mẹ nó ông đây chính là cảnh sát." Gã ta cười phá lên, "Ông đây bảo vệ giữ an ninh trật tự ở ngoài cho chúng mày, mẹ chúng mày đám học sinh chó chết rỗi chuyện chơi con đàn bà của tao ngay sau lưng tao. Đúng châm chọc mà. Nói thật lòng cho mày hay vậy, không có cảnh sát nào đến giúp mày đâu."
Lưu Mại Tuyết nghe thế, sắc mặt liền trắng bệch. Thằng quỷ Vương Kỳ này chọc ai không chọc, lại chọc đúng lồn đàn bà của cảnh sát. Cậu ta điên rồi đúng không!
"Vậy anh muốn chúng tôi tới đây cũng để giết quách chúng tôi? Tôi tin anh không phải người như thế, anh muốn chúng tôi làm gì cứ việc nói thẳng, chúng tôi có thể vì bạn bè làm bất cứ chuyện gì để bù đắp nỗi tổn thương trong anh." Lưu Mại Tuyết bảo.
"Cái thằng trông như trai bao mày thông minh đấy. Vậy để mày lại làm chuyện này."
"Chuyện, chuyện gì..." Lưu Mại Tuyết hơi lo lắng.
"Thằng chó này không phải bắn rất giỏi sao, vậy tao để nó bắn đủ. Này, đây là pháp thuật tao đoạt được lúc lục soát cứ điểm của Ma giáo, chỉ cần mày dùng thuật này với hai người anh em của mày là tao sẽ bỏ qua cho tụi bây." Gã ta vứt một quyển sách mỏng dính sang chỗ Lưu Mại Tuyết, trên đó viết rõ từng chữ, Hí Long Cửu Thức.
Sắc mặt Lưu Mại Tuyết khẽ đổi, pháp thuật Ma giáo? Đó không phải thứ nên dễ dàng rớ vào đâu, lỡ tẩu hỏa nhập ma hoặc rơi vào Ma đạo, thế thì cả đời sẽ bị hủy hoại sạch sẽ.
Trần Khải cản y, "Không, không thể, ông không được mạo hiểm, đó là công pháp Ma giáo đấy!"
"Hahha." Gã ta cười gằn, rồi bóp cổ Vương Kỳ nhấc hắn lên cao. Cảm giác nghẹt thở khiến Vương Kỳ ra sức giãy dụa, mặt đỏ gay vì không thể hít thở.
Trần Khải siết chặt tay, lớn tiếng bảo: "Địt mẹ ông, ông đừng đụng vào cậu ta!"
Lưu Mại Tuyết cũng cuống cuồng : "Tôi làm, tôi làm, ông mau thả cậu ta xuống đi!"
"Hai thằng mày, ngay bây giờ lập tức cởi đồ vứt sang đây, ông đây muốn thưởng thức màn diễn AV thật là kỹ."
Lưu Mại Tuyết và Trần Khải liếc mắt nhìn nhau, vì tính mạng của anh em cả hai chỉ đành nghe theo lời người đàn ông này. Hai người cởi hết đồ ra, khi làn da tựa động vào sẽ vỡ của Lưu Mại Tuyết lộ ra khiến gã ta cũng không khỏi tấm tắc, "Mặt đẹp, thân hình cũng đẹp nốt." Da dẻ cơ bắp trắng trẻo của Trần Khải cũng loã lồ theo đó, cậu em cậu ta gục mình ngủ say, chỉ nhìn thôi đã biết thực lực không tầm thường.
Vương Kỳ được gã ta thả xuống, lần nữa bị thuật Cầm Nã khóa chặt nửa thân trên, quỳ ở dưới đất, hít thở từng hơi nặng nhọc. Trần Khải bị hai tên còn lại khóa lấy bằng thuật Cầm Nã, bọn chúng đá vào đầu gối Trần Khải bắt cậu vào khuất nhục quỳ xuống.
Bốn tên to con tựa hùm giữ chặt hai thanh niên cơ bắp, hình ảnh hấp dẫn người cực kì.
Lưu Mại Tuyết nhanh chóng đọc lướt quyển sách này, ghi tạc những nội dung liên quan đến Hí Long Cửu Thức trong đầu. Y với toàn thân trần truồng, bước về phía hai người anh em thân thiết nhất với tâm trạng phức tạp, rồi cũng theo đó quỳ xuống.
"Vương Kỳ, Trần Khải, xin lỗi."
"Không, là tôi có lỗi với hai người." Vương Kỳ cất giọng khản đặc.
Gã đàn ông kia dựng 4-5 camera xung quanh ba người thanh niên, gã muốn ghi lại khoảnh khắc báo thù này. Gã vừa bày biện vừa uy hiếp: "Thằng nhóc trai bao kia, tao nhắc nhở mày, mày có thi triển pháp thuật hay không tao nhìn ra được, tao đã từng thấy những tên Ma giáo đó dùng qua rồi, cho nên đừng giở mánh khóe."
Lưu Mại Tuyết cắn răng, đáp: "Ai bảo ông tôi muốn gian lận."
Ánh mắt y nhìn hai con người trước mặt với vẻ áy náy, Trần Khải cười bảo: "Không sao đâu Mại Tuyết, tôi với nó da dày thịt béo, ông cứ làm đi, xong sớm về sớm."
Hí Long Cửu Thức là một môn pháp thuật tà dâm, nó tuy được tìm thấy trong cứ điểm của một Ma giáo vô danh, nhưng nó đúng thực là một môn pháp thuật chí tà được truyền xuống từ thời Thượng cổ, vốn là thứ thuộc về Nhật Nguyệt giáo —— một trong 5 Ma giáo lớn nức danh bởi tình dục, nhưng sau này đã bị mất cắp, không ngờ lại bị cảnh sát xem như tang vật thu giữ. Và hôm nay, người đàn ông này vì muốn giày vò Vương Kỳ và bạn bè hắn ta, không tiếc vi phạm luật mà lấy trộm nó ra khỏi Cục cảnh sát, để Lưu Mại Tuyết sử dụng.
Pháp thuật, chiến kỹ Ma giáo là thứ không nên dễ dàng sử dụng, có pháp thuật và chiến kỹ sẽ khiến người sử dụng gặp rủi ro tẩu hỏa nhập ma hoặc đánh mất trái tim chính đạo. Nhưng dù thế Lưu Mại Tuyết cũng không còn sự lựa chọn, vì mạng sống của anh em, y chỉ đành thử một lần. Hí Long Cửu Thức gồm có 10 chiêu cả thảy, lần lượt 9 chiêu thức và một áo nghĩa, nhưng càng về sau, tu vi yêu cầu càng cao. Trước mắt với cảnh giới bậc trung Kim Đan của Lưu Mại Tuyết chỉ có thể thi triển 4 chiêu đầu.
Thức đầu tiên • Dâm Long Hiện, năng lực quyến rũ, điều khiển dục vọng kẻ địch!
Chân khí Cực Âm trong người Lưu Mại Tuyết vận chuyển, thả ra theo kinh mạch được chỉ định, sức mạnh tinh thần mang quyến rũ trào khỏi cơ thể. Rõ ràng chân khí mà Lưu Mại Tuyết sử dụng là Hàn Băng, nhưng cả Trần Khải và Vương Kỳ lúc này lại thấy cả người nóng ran. Trần Khải còn ổn, trạng thái cơ thể hiện giờ của cậu ta đương lúc tốt nhất nên chỉ hơi ngỏng đầu cặc, toàn thân ngứa ngáy.
Còn Vương Kỳ bị hành hạ hơn nửa ngày trời thì cho dù ý chí hay chân khí cũng không đủ để chống chọi, con rồng bự hắn gần như ngẩng phắt đầu dậy. Dương vật 19cm phun rỉ nước nhờn điên cuồng, nước dãi cũng tuôn khỏi miệng hắn, vung vẩy phần buồi dưới háng lia lịa, hắn gắng sức muốn giãy thoát sự kìm kẹp của hai tên đằng sau để tìm lồn để đụ.
"Hahhahaha hay lắm, lợi hại, không hổ là đồ của Ma giáo." Người đàn ông thấy bộ dạng mất kiểm soát lên cơn hứng tình của Vương Kỳ liền lớn tiếng khen hay.
Hai tay Lưu Mại Tuyết cầm chặt dương vật không thua kém gì nhau của cả hai, chậm rãi tuốt sục.
Vương Kỳ tìm được "đường" giải tỏa, lập tức ưỡn phần bụng chất chồng vết thương, lớn tiếng kêu rên, chủ động nhấp nhún nửa thân dưới.
"Ahhhh, sướng quá, ah, ah, ah, Mại Tuyết, tao muốn địt mày!!!"
Vương Kỳ giờ đây đã xuất hiện ảo giác, hắn bị thức đầu tiên • Dâm Long Hiện phá vỡ tâm lý, sinh ra ảo giác, cho rằng mình đang làm tình cùng Lưu Mại Tuyết, hắn cảm giác bản thân đang nút lưỡi sâu, cậu nhỏ to bự của hắn không ngừng đút sâu vào trong lỗ sau Lưu Mại Tuyết.
Trần Khải hồi đầu còn chống chọi được, nhưng theo thời gian dần trôi, cậu ta cũng bắt đầu chầm chậm cất tiếng kêu rên dưới hai tầng tấn công từ cặc và đầu óc, gặp phải ảo thính, "Trần Khải, địt tôi đi Trần Khải, tôi thích cậu lắm..."
"Tôi cũng rất thích cậu." Trần Khải kìm không đặng đáp lại, vô tình nói ra tấm lòng cất giấu bao lâu nay. Câu nói này khiến Lưu Mại Tuyết sững sờ một phen, hai tay khẽ dừng. Hai người lập tức chau mày lại, không nhịn được mà nhấp hông về trước, không hề muốn cơn sướng dừng lại.
"Thích mà Trần Khải nói hẳn không phải thích đó đâu ha." Lưu Mại Tuyết thầm an ủi bản thân. Y tiếp tục sục buồi cho hai thiếu niên cơ bắp mất khống chế, bản thân cũng dần bị sắc dục lây nhiễm, dương vật cương cứng nhưng khổ nỗi không ai tuốt cho y cả.

Nhận xét
Đăng nhận xét