[ĐM-Học Đường] Trường Học Lúc Nửa Đêm - Chương END

 Người đàn ông đột ngột dựng người dậy, một tay kéo lấy vai thiếu niên lên, cơ thể mềm yếu không xương dán sát vào thân thể nam tính với những thớ cơ trải dài đầy gợi cảm phía sau. Cả hai cứ thế đứng dính khít rịt vào nhau, Thanh Thiên xoay đầu lại, nhìn người đàn ông cậu yêu tha thiết, khẽ hé đôi môi xinh như hoa đào nói với gã bằng chất giọng khàn khàn:

“Kiss me!”

Sau đó môi lưỡi cả hai liền quấn quýt triền miên với nhau, đồng thời gã đàn ông cũng không quên ra sức nhấp thân dưới, dập cây hàng chất lượng vào lỗ lồn sâu hun hút đó. Chân Thanh Thiên tê rần đến sắp hết đứng nổi, buộc phải thả lỏng cả người dựa hẳn lên người sau, làm thế càng khiến cặc bự chui vào sâu hơn, chọc thẳng đến nơi nhạy cảm gây nứng nhất trong cơ thể cậu, đầu óc lập tức trống rỗng, mọi thứ xung quanh đều trở nên mơ hồ không rõ, chỉ còn hơi thở dồn dập như dã thú của người đàn ông và sự quấy phá càn rỡ ngang tàng của vật to phía dưới mang đến cơn sướng như thủy triều đánh ập vào là còn rõ ràng, cậu muốn hét lên nhưng chỉ khiến nụ hôn ấy của người đàn ông càng sâu hơn, cuốn sạch sành sanh như những âm tiết vô nghĩa của cậu.

Bàn tay to dày của người đàn ông lúc này đang khống chế nụ hồng trước ngực của chàng trai, ngón cái và ngón trỏ đang vê kéo hạt thịt cứng ngắc, thành công khiến người trong lòng co rúm toàn thân. Tiêu Bồi Sinh không ngừng nhấp phần mông mạnh mẽ và cơ bắp, sắp rồi, đỉnh điểm cơn cao trào sắp đến rồi.

"Ah!"

"Á!!!"

Cả hai cùng kêu lên thành tiếng, cùng nhau lên đỉnh, nhóc Thanh Thiên bắn tinh ào ạt để lại hàng dấu vết đáng ngờ trên vách tường trắng tinh, thân thể đương cao trào là nhạy cảm nhất, tinh dịch nhiều cực men theo nơi ra vào khắng khít của cả hai mà nhiễu xuống, dính ướt nhẹp trên bắp đùi cả hai.

Sau đó hai người bèn về lại văn phòng giáo viên, tắm rửa đàng hoàng, thầy Tiêu lấy quần áo dự phòng ra đưa cho Âu Dương Thanh Thiên mặc, nói với vẻ bất đắc dĩ: "Thằng nhóc quỷ này đòi gì không đòi, làm ở nhà không tốt sao mà phải ở chỗ này, đã không tiện rồi mà còn lạnh nữa, hở chút là tình thú tình thú, hết nói nổi với em thiệt mà ==".

Thanh Thiên liền đáp: "Hứ, ở nhà làm thì em chính là người vợ tào khang, nhưng ở trường thì em chính là học sinh, là tình nhân của thầy, thầy không thấy rất kích thích hở?"

"Đúng là rất kích thích đấy nhưng, lát nữa chúng ta lại phải giống như ăn trộm lén lút chuồn khỏi đây, chỉ có nhóc đáng ghét như em mới thích thế thôi!"

Chàng trai không nói gì, chỉ ngước mắt nhìn Tiêu Bồi Sinh. "Buồn ngủ? Vậy lên sofa ngồi chen với thầy nè, thiệt tình, giường lớn trong nhà thoải mái bao nhiêu mà em không ngủ cứ phải chạy đến đây để chịu khổ..."

"Nhưng làm thế mới được ôm thầy thật chặt, thầy Tiêu ơi." Thanh Thiên dùng một cái ôm siết ấm áp chặn lại hết những lời dạy dỗ chưa kịp rời miệng của gã.

-----

Khi tia nắng ban mai đầu tiên rọi qua kính cửa sổ thật to xuống nền nhà hỗn loạn, chàng trai khẽ mở bừng mắt, "Chào buổi sáng, thầy của em!"


Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)