[ĐM-Học Đường] Trường Học Lúc Nửa Đêm - Chương 2
Nhìn bé hư trong lòng vừa bất an mà vừa uốn éo đầy đói khát, nghe tiếng rên gọi mời muốn hóa thành tội phạm của thiếu niên, thầy Tiêu chỉ thấy bụng dưới có thứ gì đó đang dần phun trào, cố gắng hít một hơi thật sâu, kề sát đến phần tai đỏ bừng của quỷ nhỏ, một bên bật hơi một bên cám dỗ: "Cục cưng, mới vậy đã chịu không nổi? Chúng ta vào trong có được không?"
"Ưm ~~ không được, em muốn ở ngay đây, ở nơi này, chịch em, thầy Tiêu..." Làm vậy, mỗi lần thầy đi ngang qua sẽ nhớ đến em, sẽ cứng lên, mãi mãi sẽ không quên mất em... Vừa nói vừa kéo bàn tay thon dài mạnh mẽ của người đàn ông lần đến phần lưng sau của chiếc quần bó sát. Lưng quần trễ xuống gần như có thể thấy được đường kẽ mông, tay thầy Tiêu chạm vào làn da mềm mịn như tơ, bất chợt rùng mình giật nảy, trên mu bàn tay là lớp quần thô ráp cùng da thịt ấm nóng mượt mà dưới lòng bàn tay tạo thành hai mảng đối lập rõ ràng, khiến gã bất giác với tay vào sâu hơn, tìm kiếm cửa vào nhỏ hẹp lên Thiên Đường.
"Ưa ~~ thầy Tiêu ~~ Thầy lưu manh quá đi ~~ ghét chết đi được à ~~ đừng ngắt nữa ~~ ưm ~~" Hai chân chàng trai trượt dần từ trên eo gã xuống, tiện cho tay gã làm càn làm bậy trong quần mình, bóp ngắt nhéo chọc các thứ. "Cục cưng, trước đó em đã chuẩn bị rồi? Chỗ này sao lại ướt đến thế, hửm?" Thầy Tiêu nhướng mày, trêu chọc bên tai quỷ nhỏ - Âu Dương Thanh Thiên - bằng chất giọng mê người.
"Ưm ~~" Thanh Thiên cắn môi đỏ mặt không trả lời, chỉ giơ một chân lên, đạp đến đạp đi lên đùi gã, hai tay cũng không thành thực mà xốc áo thun đen của gã lên, sờ mó khắp lồng ngực săn chắc làm gã nứng cả người. "Tiêu Bồi Sinh! Thầy... Ưm... Cởi ra đi... Thít chặt lắm đó... Khó chịu, nhóc Thanh Thiên muốn được gặp mặt nhóc con Bồi Sinh, muốn đến sắp khóc rồi..." Chàng trai ngước mắt làm nũng, hai tay cũng vươn đến ngực gã, luân phiên lặp đi lặp lại giống như nhấn chuông cửa đến độ đem hai điểm nhô lên ấn lên luôn.
Thân dưới đồng thời cũng cửng lên, không ngừng chà sát với cái đùm cứng ngắc của người đàn ông. Trong mắt gã bỗng lóe lên vẻ đói khát khó chịu. Rút phăng cánh tay trong quần chàng trai ra, nâng chiếc cằm nhỏ, hung hăng hôn lên ấy, ngăn những lời không biết xấu hổ làm người khác điên cuồng đó lại.
"Hức hức... Ưm... Ưa..." Thanh Thiên lúc đầu còn muốn vùng vẫy, sau đó chỉ đành há miệng lè lưỡi ra, cùng đầu lưỡi ẩm nóng của người đàn ông quấn quýt nhảy múa với nhau, phát ra tiếng nút lưỡi chóp chép, dụ người vô cùng, ngay lúc lưỡi gã đàn ông chiếm lấy khoang miệng nhỏ nhắn của cậu, liền cảm nhận được bàn tay đặt trên eo cậu bỗng siết chặt như muốn nhào nặn bản thân vào trong cơ thể gã vậy, vốn nơi riêng tư của cả hai có hơi xa nhau theo đó dán chặt kín kẽ không rách rời, kích thích cả hai phải cất lên tiếng rên trầm thấp.
Nụ hôn vừa kết thúc, hai người liền thở hổn hển như hết hơi, Thanh Thiên ngước đôi mắt ngập nước hơi mỏng manh nhìn Tiêu Bồi Sinh chằm chặp, một tay trượt từ lồng ngực rắn chắc xuống dưới từng chút một, hơi ngứa, những nơi đi qua đều có thể cảm nhận được cơ bắp đối phương co giật nhè nhẹ. Và sau cùng ngừng lại ở đũng quần người đàn ông, tay nhỏ trắng thon cách một lớp quần tây thường, trắng trợn trêu chọc "cậu bé lớn tướng" sau lớp vải cotton, sờ xong ngắt rồi lại sờ, dọc theo đường cong gồ ghề nhấp nhô, hết lần này đến lần khác, ngẫu nhiên sẽ dừng ở phần đỉnh, cậu bèn dùng ngón cái chà xát nó, thành công làm người đàn ông phải thốt ra tiếng hít khí khó chịu.
Lúc nãy tay nhéo cằm Thanh Thiên của thầy Tiêu đã dời đến sườn mặt, nhận được sự xoa nhẹ của thú nhỏ như nịnh nọt, gương mặt nhỏ bị cơn nứng châm lửa đỏ ửng đến nóng hổi, ngón cái thử đụng nhẹ vào bờ môi đỏ như muốn rỉ máu, chàng trai thè đỉnh lưỡi ra cùng nó nô đùa, cơn mát nhẹ từ đầu ngón lại khiến gã càng muốn được nhiều hơn. Thừa dịp thế ngón tay liền chen vào trong trong miệng chàng trai, chiếc lưỡi đỏ lập tức quấn lấy như con rắn nhỏ, liếm mút bú nút phát ra âm thanh nuốt ừng ực liên tục, dâm đãng chết người.
Đôi bàn tay bé xinh trắng mịn nắm chặt cổ áo, sơ mi khẽ trượt qua đầu vai mượt mà trơn nhẵn, nửa treo vắt vẻo ở khuỷu tay lộ ra bộ ngực phẳng nhỏ, cùng với đầu vú thẳng đứng óng ánh ánh nước. Được ánh trăng âm u làm nền, có vẻ kiều diễm dụ hoặc mê người.
Ánh mắt thầy Tiêu thoáng cái như bị thiêu đốt, không tiếp tục đùa giỡn pha trò nữa, mà là hóa thành dã thú hễ thấy máu là điên cuồng, đặc biệt khi nhìn thấy hình xăm chữ "Sinh" màu đỏ tươi trên bả vai trắng nõn ấy, dục vọng dưới đáy lòng và tính chiếm hữu đều thi nhau trào ra, gã không còn là thầy giáo tiếng Anh ôn hòa hướng nội, giờ đây gã là một kẻ đi săn muốn độc chiếm vưu vật trước mắt.
Nhìn thấy người đàn ông hóa cầm thú, Thanh Thiên gần như hưng phấn muốn điên. Khẽ cười mỉm cái, giơ một cánh tay lên, rồi ngậm một đầu ngón tay vào miệng, tạo ra những âm thanh nhóp nhẹp khi cắm vào rút ra, tay còn lại thì trườn xuống lưng quần, dừng lại và đánh vòng trên khuyu quần bằng đồng, có lẽ ngay sau đây thôi sẽ tháo bung nó. Thầy Tiêu nhìn mỗi một hành động của quỷ nhỏ nhà mình, gã rất tò mò đối phương còn có thể dụ hoặc hơn nữa không, nhưng sự vã của cậu bé phía dưới cũng không thể ngó lơ, gã bị đốt lên một thân nóng nứng lập tức cởi phăng chiếc áo thun bó người rồi tiện tay vứt nó vào trong góc xó, lộ ra cơ thể có thể sánh được với thần linh.

Nhận xét
Đăng nhận xét