[ĐM-Hiện Đại] Thôi Miên Phản Thường Thức 2 - Chương 1: Kĩ năng thăng cấp

Lưu Hoài phát hiện dị năng của mình đã mất hiệu lực!

Hết thảy những chuyện đã xảy ra trong khoảng thời gian đó hệt như nằm mơ một giấc mộng và giờ phải tỉnh giấc.

Thái độ cư xử của Tô Du với hắn lại quay về y như trước đây, lạnh lùng không đếm xỉa đến.

Nếu như không có những kì ngộ đẹp đẽ trước đó, Lưu Hoài có thể chấp nhận cuộc sống chán chường này nhưng giờ hắn sao có thể quay về lại điểm xuất phát một cách cam tâm tình nguyện đây chứ.

【Ding, thăng cấp kĩ năng thành công.】

"Ai đó?"

【Xin chào, tôi là hệ thống quản lý kĩ năng của cậu, theo kiểm tra đo lường biết được cậu sử dụng năng lực của kĩ năng vượt xa những nhân viên thực tập cùng cấp khác trong một khoảng thời gian ngắn, chúng tôi quyết định thay đổi vị trí thực tập của cậu sang nhân viên chính thức.】

"Nhân viên thực tập cùng cấp? Ý của mày là ngoài tao ra còn có những kẻ khác cũng có năng lực như tao?"

【Chính xác, chúng tôi là công ty Sắc Ma đến từ một chiều không gian khác, so với những chiều không gian khác thì, ngành công nghiệp khiêu dâm ở địa cầu thực sự đã quá mức lạc hậu rồi, nên vì thế chúng tôi quyết định chọn địa cầu trở thành mục tiêu phát triển tiếp theo.】

【Chúng tôi đã sàng lọc một nhóm người trở thành nhân viên thực tập, nhưng người trái đất các cậu hơi kín đáo quá thể, cho đến trước mắt, tuyển dụng thành công còn chưa vượt qua 10, và cậu là người thứ 11.】

【Mong sau này hãy cố gắng nhiều hơn, nêu cao tinh thần khiêu dâm. Giờ thì chúng ta sẽ cùng xem kĩ năng sau khi thăng cấp nhé.】

Dứt lời, một màn hình hiển thị hiện ra trước mắt, trên màn hình tổng cộng có 2 mục, mục đầu tiên là thông tin cá nhân.

Họ tên:Lưu Hoài 

Mã số:Địa cầu NO.11

Giới tính:Nam(TOP)

Độ dài:18cm

Mục còn lại là kĩ năng và nhiệm vụ.

Lưu Hoài nhấp vào phần kỹ năng.

Kỹ năng: Thôi miên (Có thể tùy ý thôi miên bất kỳ đối tượng nào, dù cho bạn nói gì đối phương cũng sẽ tin theo)

Ẩn thân (Khi sử dụng kĩ năng này, bạn sẽ biến mất giữa thế gian, dù có làm gì cũng không ai ý thức được sự tồn tại của bạn)

Những kỹ năng khác phải chờ lần thăng cấp sau mới mở được.

Lưu Hoài nhướng mày, vốn tưởng dị năng đã biến mất, ai dè không những xuất hiện trở lại mà còn tặng thêm một dị năng khác, đúng là niềm vui ngoài mong đợi.

Ẩn thân à nha, nghĩ thôi đã thấy thú vị.

Thoát khỏi phần kỹ năng, Lưu Hoài bèn nhấp vào phần nhiệm vụ.

Nhiệm vụ thường ngày: 1. Đụ một người, thành công nêu cao tinh thần khiêu dâm.

2. Sử dụng kĩ năng mới với một người bất kỳ.

Nhiệm vụ dài hạn: 1. Công lược một người, dưới tình huống không dùng bất cứ kĩ năng nào, khiến kẻ đó phải cam tâm tình nguyện bị đụ.

2. Nắm vững thành thạo kỹ năng mới, đụ đủ 20 người bằng kỹ năng mới.

Xin hãy tích cực hoàn thành nhiệm vụ, hoàn thành số nhiệm vụ nhất định sẽ có cơ hội thăng cấp, đạt thêm kỹ năng mới.

Sau khi đã hiểu rõ hết thảy, trong lòng Lưu Hoài thoải mái cực kì, những nhiệm vụ này với hắn mà nói thực sự một chút khó khăn cũng không.

Vừa hay lúc này Tô Du mở cửa bước vào.

Hai mắt nhìn chằm chằm cậu của Lưu Hoài sáng rực, mấy ngày này không có dị năng, làm hắn chỉ biết trơ mắt nhìn mỹ nhân như Tô Du lượn qua lượn lại mà không làm được gì.

Còn nhớ cái hôm dị năng vừa biến mất, Lưu Hoài vẫn nằm lười trên giường kêu Tô Du đến bú cặc mình như thường.

Nhưng Lưu Hoài còn chưa chờ sự phục vụ gọi giường của Tô Du thì đã phải nhận một tràng xỉ vả của cậu ta, sau đó Tô Du còn báo với thầy mình quấy rối cậu ta nên muốn đổi phòng.

Nhưng do KTX của trường số lượng có hạn nên không còn phòng để cậu đổi, thế là Tô Du bèn dọn ra ngoài thuê phòng ở.

Từ lúc Tô Du dọn đi, tin đồn về việc bản thân quấy rối Tô Du truyền khắp cả khoa, đã vậy càng truyền càng nghiêm trọng.

Giờ bạn học mỗi lần thấy hắn như đang thấy biến thái vậy.

Cảm nhận được ánh mắt của Lưu Hoài, Tô Du liền trưng ra bộ mặt chán ghét, "Mày còn nhìn tao bằng con mắt ghê tởm đó nữa, mày có tin tao khiến mày sống không yên trong trường này không hả."

Giờ mày nói với tao bằng cái giọng đó, lát nữa tao sẽ cho mày phải khóc lóc xin tao đụ.

Nghĩ thế, Lưu Hoài bắt đầu thôi miên Tô Du.

"Mày là kẻ theo đuổi say mê tao, vì để có được tao mà không tiếc bôi vo trét trấu danh dự tao. Giờ mày sẽ như một con đĩ dâng cơ thể mình lên, muốn lấy đó để bù đắp lại."

Tô Du sững người, rất nhanh liền nhận ra mình đã nói những gì, lập tức bị doạ sợ ngã xuống đất.

Xong rồi, Lưu Hoài không dễ gì nhìn trúng mình, sao mình có thể nói ra lời như thế chứ, thực sự quá mất dạy rồi.

Mấy ngày trước mình còn vì Lưu Hoài không để ý mình vậy mà lại đi vu khống hắn quấy rối mình, một thằng thất bại như vậy bảo sao Lưu Hoài không để mắt tới.

Giờ chỉ còn một cách có thể giữ Lưu Hoài lại.

Tô Du run rẩy cởi bỏ từng lớp quần áo một, cúi đầu như một đứa trẻ đã làm sai, không ngừng ngước mắt nhìn trộm phản ứng Lưu Hoài.

Thấy Lưu Hoài không ngăn cản, đã vậy còn nhìn mình không chớp mắt suốt, Tô Du liền như được nạp thêm năng lượng.

Sau khi cởi sạch sành sanh, Tô Du bèn vểnh mông dâm bước từng bước đến giường Lưu Hoài rồi bò vào, nay cậu phải đánh vỡ sự kín đáo từ trước đến nay của mình, chỉ cần có thể nhận được chú ý của Lưu Hoài, làm một con đĩ bò lên giường cũng chả có gì ghê gớm.

Một mỹ nhân như cậu trần truồng bò đến trước mặt mình như một con chó, Lưu Hoài không cứng không phải đàn ông.

Lưu Hoài cởi bỏ chiếc quần vướng víu, dang hai chân ra, đưa gậy thịt ngổng cao đầu về phía Tô Du.

Tô Du như chó đĩ ngửi thấy mùi cặc mà bò vội tới giữa háng Lưu Hoài, ôm chầm gậy thịt chỉ thấy qua trong mơ, há mồm ngoạm lấy quy đầu.

"Ưm~, vị thật tuyệt, ưm~" Vừa cảm thán vừa lắc đầu vẫy đuôi, muốn dâm cỡ nào thì dâm cỡ đó.

Lưu Hoài bị miệng Tô Du liếm đến thở từng hơi nặng nề, "Không ngờ đóa hoa cao lãnh của đại học A, lại là một con chó biết lắc đầu vẫy đuôi với gậy thịt đàn ông như thế."

"Ưm ha." Tô Du nhả cặc ra, thè lưỡi liếm láp cặc bự đỏ tía, "Ưm, chỉ... Chỉ cần cặc, chó đĩ, ưm ~ chó đĩ chỉ cần cặc chủ nhân."

Lưu Hoài rút cặc ra với vẻ vô tình, hắn chưa quên nỗi nhục nhã Tô Du tặng hắn vào mấy ngày trước đâu, "Vậy chó đĩ vu khống chủ nhân nên phạt sao đây?"

Tô Du bị cắt ngang tủi thân gương đôi mắt đỏ hoe lên, "Chó đĩ sai rồi, sau này con sẽ không tái phạm nữa, xin chủ nhân tha thứ, chủ nhân hãy dùng cặc bự phạt chó đĩ đi."

"Đây là phạt ư?" Lưu Hoài lắc hông, dương vật cương cứng quật lên gương mặt trắng trẻo của Tô Du cái bốp.

Khuôn mặt xinh đẹp ấy thoáng chốc có một đường đỏ ửng, trên đó còn lưu lại vết nước đáng ngờ.

Chó đĩ kích động thè lưỡi ra, "Ah~ chủ nhân, chủ nhân đánh chó đĩ tiếp đi."

"Tao không thưởng cho mày nữa đâu, sau này nếu còn muốn ăn cặc tao thì, vậy rạng sáng ngày mai vào rừng nhỏ tìm tao, nhớ kỹ chỉ được mặc áo khoác ngoài, bên trong không được mặc thêm gì khác."

Nói xong, Lưu Hoài liền quật cặc lên mặt Tô Du lần nữa.

Tô Du ngồi xổm dưới đất, lè lưỡi, lúc cặc đánh tới đúng lúc sượt qua đầu lưỡi, con đĩ này không ngờ lại kích động tới mức bắn tinh xa xả.

"Úi chà, đĩ này."

Lưu Hoài cũng không để mình thiệt thòi, bèn nắm tóc Tô Du rồi thụi thẳng gậy thịt mà Tô Du luôn trông ngóng vào họng cậu, một cú đục tới yết hầu.

Tô Du mở to miệng để Lưu Hoài có thể ra sức địt miệng mình, và cố hết sức không để răng mình làm chủ nhân bị thương.

Để có thể nâng cao hứng thú của chủ nhân, chó đĩ thử dùng đầu lưỡi cạo cà gậy thịt.

Đáng tiếc do chưa luyện tập qua, nên hiệu quả của nó không đáng để nhắc tới.

Lưu Hoài đỡ chặt đầu cậu, đâm quàng đâm xiên trong họng Tô Du như đã coi cậu thành một cái cốc thủ dâm, mỗi cú thúc vào đều địt đến nơi sâu nhất.

"Con chó đĩ mày, cho mày lên cơn nứng nè, nay chủ nhân sẽ thử tin cái miệng dâm này của mày, có phải đã nhiều ngày chưa được ăn cặc chủ nhân rồi không, nay chủ nhân cho mày ăn đủ, đĩ nhỏ." 

Tô Du bị địt đến trợn tròng trắng, tuy cảm giác nghẹt thở trực tiếp làm cậu cảm thấy rất đau đớn, nhưng cảm giác thỏa mãn về mặt tinh thần lại không tài nào thế được. 

Mấy ngày không phát tiết, kích thích mạnh mẽ như này khiến Lưu Hoài rất nhanh đã có ý muốn bắn.

"Con đĩ, chuẩn bị chào đón mẻ tinh dịch nóng hổi mới ra lò nào."

Vừa nói vừa rút cặc khỏi miệng cậu rồi ra sức bắn hết lên mặt Tô Du.

Tô Du thở hổn hển đón nhận buổi rửa tội của tinh dịch.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)