[ĐM-Cao H] Thôi Miên Phản Thường Thức - Chương 2: Thầy giáo nghiêm khắc
Bởi vì buổi sáng làm lỡ chút thời gian, tiết đầu tiên Lưu Hoài không hề bất ngờ gì mà đến muộn.
Tiết này là tiết toán cao cấp, thầy giáo tên Lý Dật, là giáo viên mới được tuyển vào, tuy tuổi đời còn trẻ nhưng đã là nhân vật cấp bậc giáo sư.
Đối xử với sinh viên có thể nói là vô cùng nghiêm khắc, tiết của y không ai dám đến muộn.
Nếu như là trước đây thì Lưu Hoài chắc chắn đã tìm đến bước đường chết luôn rồi, nhưng hắn bây giờ đã khác xưa.
"Em sinh viên đến muộn kia tên gì, mời em bước ra."
Lưu Hoài vừa bước vào liền bị mời ra không lên tiếng, hắn nhìn Lý Dật quần áo đoan trang, đeo kính mắt viền vàng trưng ra biểu tình nghiêm túc đó, trong lòng như bị lông vũ gãi đến ngứa ngáy.
Nếu như xem nhẹ bỏ qua tác phong nghiêm khắc đó của y, thì chỉ cần dựa vào tướng mạo văn nhã bại hoại đó lại cộng thêm khí chất cấm dục trên người y nữa, hoàn toàn là loại hình hắn cảm thấy hứng thú vô cùng.
... Khiến hắn phải tìm cách địt hỏng y, xé rách bộ đồ đó của y rồi tùy ý chơi đùa những điểm nhạy cảm của y, khiến gương mặt nghiêm túc đứng đắn đó phải lộ ra biểu tình dâm đãng.
Và hắn cũng thực sự làm như thế.
"Thầy ơi, với sinh viên đi muộn không phải nên dùng lỗ sau để trừng phạt thật nghiêm sao?" Cả mặt Lưu Hoài cười xấu nhìn Lý Dật.
Trong lòng Lý Dật chợt sững sờ, chính mình sao lại quên mất quy tắc đơn giản đó được chứ, còn để cho học sinh nhắc nhở thực sự là không nên mà.
"Tôi đương nhiên biết rõ, không cần em phải dạy tôi." Nói xong liền cởi bỏ quần tây, mặt hướng về bảng đen lưng đưa về các sinh viên bên dưới rồi cong mông lên, "Còn không nhanh qua đây chịu trừng phạt."
Lưu Hoài đi đến đằng sau y xoa nhẹ lớp thịt mông trắng mịn trơn nhẵn đó, cơ thể Lý Dật nhạy cảm run rẩy một trận.
"Thầy nhạy cảm thật đó." Lưu Hoài nở nụ cười nhẹ rồi nói.
Lý Dật bởi vì thất thố mà có phần đỏ bừng, "Còn không nhanh chịu trừng phạt, nói nhiều thế làm gì."
"Không cần vội vã như vậy, nếu không làm tốt công tác chuẩn bị, em sợ thầy chịu không nổi đâu." Nói xong bèn vươn hai ngón tay với vào trong miệng Lý Dật khuấy, đợi sau khi tay đã ướt rồi liền cho vào lỗ sau Lý Dật.
"Á ~" Cảm giác lỗ nhỏ bị dị vật tiến vào khiến Lý Dật có hơi khó chịu.
Lưu Hoài không ngừng động tác, tỉ mỉ trong công việc khuếch trương, lỗ nhỏ trước mắt thực sự rất nhỏ, chắc hẳn chưa từng bị dùng qua, nếu như không khuếch trương thật tốt nói không chừng lát nữa sẽ bị nứt rạn a.
Làm hắn kinh ngạc là cái lỗ nhỏ này so với hắn tưởng tượng còn nhạy cảm hơn nhiều, vừa bắt đầu còn rất cứng nhắc ngăn cản ngón tay hắn đi vào, bây giờ thì đã biết cách mút ngón tay không để ngón tay rời đi, càng khiến hắn kinh ngạc hơn là lỗ nhỏ bắt đầu tự động tiết ra chất lỏng ngọt ngào.
"Ưm ~" Lý Dật thoải mái đến cất lên những tiếng thở gấp, sau khi nhận thức được liền bụm chặt cánh môi đỏ hồng ấy không cho phát ra thứ âm thanh tươi đẹp đó.
"Thầy không cần phải cắn răng chịu đựng, nếu thoải mái thì cứ rên lên, thầy rên càng lớn tiếng càng chứng minh sự trừng phạt này có hiệu quả với em."
Lý Dật không kiềm chế nữa, "Ưm ~ ưm ~ ah ~ ah ~"
Âm thanh của y không ngừng trầm bổng trong phòng học, truyền rõ ràng vào tai của những sinh viên đang ngồi tại đây, rõ ràng là thời gian trừng phạt nghiêm túc, thế nhưng bọn họ lại xấu hổ vì đã có phản ứng sinh lý.
Lưu Hoài thấy thế cũng tạm được rồi cũng không kiềm chế thêm nữa, lôi dương vật cứng rắn tràn đầy sức sống từ trong quần ra, chen trước cửa động thịt trơn trượt màu hồng nhạt rồi ưỡn hông đâm vào.
"Ah! Lớn quá! Không được, to quá rồi, ra ngoài, mau đi ra." Sắc mặt Lý Dật đau khổ thốt lên.
Gậy thịt so với ngón tay vừa rồi thực sự quá cách biệt, y căn bản không chịu nổi nó.
"Thầy không phải muốn trừng phạt em sao? Sao mới thế đã không được rồi?" Lưu Hoài không vì lời cầu xin tha thứ đó của y mà mềm lòng, tiếp tục đâm về phía trước, đến khi cả cây đều chôn sâu trong lỗ thịt, "Ưm, bên trong thầy khít thật, dễ chịu quá."
Lý Dật vừa lắc đầu vừa nói: "Không trừng phạt nữa, không trừng phạt nữa." Cơ thể không an phận mà giãy dụa, không giống đang cầu xin mà ngược lại giống như đang quyến rũ hơn.
"Thầy sao có thể nói thế được chứ?" Một bàn tay Lưu Hoài nâng lấy eo Lý Dật, bắt đầu tìm tòi gì đó trong áo y, nửa thân dưới như có tiết tấu đong đưa trước sau, phát ra âm thanh va chạm của xác thịt.
"Ah! Đừng mà, đừng chạm vào chỗ đó!" Cơ thể Lý Dật chịu khống chế mà run rẩy không ngừng.
Lưu Hoài cảm nhận được lỗ nhỏ đột nhiên buộc chặt lại, biết được điểm lồi ra đó chính là tuyến tiền liệt của Lý Dật, càng thêm ra sức đâm vào đó.
"Ưm ah á, đừng mà, có gì đó kì lạ quá."
Mặt Lý Dật đỏ như trái hồng đào, cặp mắt hoa đào sau mảnh kính mất đi tiêu cự, cơ thể mềm nhũn đến không thể giữ vững tư thế ban đầu, cũng may là có Lưu Hoài đỡ lấy y.
Bàn tay khác của Lưu Hoài rất nhanh tìm thấy vật mình muốn, lúc này vật nhỏ kia đang cong lên cao vút trong áo sơ mi như đang đợi chờ hắn đến hái lượm.
Hắn ngắt nó với vẻ không hề khách sáo.
"Ah, đừng, đừng đâm nữa, sắp chịu không nổi rồi!" Một tay của Lý Dật khoát lên bàn tay đang làm bậy kia của Lưu Hoài, muốn ngăn động tác của hắn lại nhưng tất cả chỉ là phí công.
Lưu Hoài đổi tư thế để mặt Lý Dật đối diện với mình, để chân y quấn chặt eo mình, một tay khác của bản thân thì túm lấy mông y, tay còn lại vén áo sơ mi của y lên cao.
"Cắn chặt."
Lý Dật nghe lời cắn chặt vạt áo, hai viên châu lộ ra trước mắt Lưu Hoài, một viên bởi vì động tác vừa nãy của Lưu Hoài mà hiện lên màu đỏ tươi, viên còn lại là một màu hồng nhàn nhạt.
Lưu Hoài ngậm viên thịt đỏ hồng ấy trong miệng như trẻ con bú sữa mẹ vậy.
"Ah, kì lạ quá, ah ưm ưm, đừng mà!" Lý Dật dễ chịu đến ngửa đầu ra sau, bày ra đường gáy duyên dáng như một con mồi vừa xinh đẹp mà yếu đuối bị dã thú săn được.
Cảm giác kỳ diệu này trước giờ y chưa từng cảm nhận qua, vừa kì lạ mà lại sung sướng, muốn trầm luân mãi không ra nhưng vẫn có chút sợ hãi.
Lưu Hoài buông viên thịt đã bị hắn giày vò đến không ra hình dạng ra, hỏi: "Thầy sướng không?"
"Ưm, sướng lắm, muốn nữa!" Lý Dật mơ màng ôm lấy Lưu Hoài.
Nếu đã thấy sướng đến vậy sao lại không ngoan ngoãn hưởng thụ chứ? Dù sao đây chỉ là trừng phạt học sinh mà thôi.
Lưu Hoài nhìn vẻ mặt khác lạ của đám bạn học dưới bục, lúc này mới nhận ra sơ suất của chính mình, sao lại có thể chỉ quan tâm đến sự hưởng thụ của bản thân thôi chứ.

Nhận xét
Đăng nhận xét