[ĐM-Cao H] Sau Khi Rù Quến Sinh Viên Thể Thao Ngon Cơm Tôi Bị Anh Ta Bám Dính - Chương 1: Cuộc gặp đầu tiên
Lần đầu tiên Sở Lâm nhìn thấy Tần Lãng đã không tài nào dời mắt được, mày rậm mắt sâu, sống mũi cao thẳng, bờ môi dày dặn, gương mặt anh tuấn nhưng không hề có tính công kích ấy kết hợp với kiểu tóc húi cua cũng chẳng làm người ta thấy cậu ta hung dữ, trái lại còn tăng thêm vài phần ngây thơ ngốc nghếch.
"Bạn gì ơi, bạn đến đưa nước đúng không?" Tần Lãng mặc áo bóng rổ, cánh tay thon dài với những thớ cơ nổi bần bật buông thõng bên người, lông chân rậm đen đẫm mồ hôi nhưng trông chả bẩn tí nào, do lượng cơ bắp vừa phải nên chẳng khiến người ta thấy ớn.
Sở Lâm theo bản năng liếc xuống đũng quần Tần Lãng cái, quần rộng phồng quá nên gì cũng không trông thấy được, anh bèn ngước mắt lên nhìn chàng trai to con ấy.
Sở Lâm cao m78, Tần Lãng còn cao hơn anh cả nửa cái đầu, anh rất hài lòng với chiều cao này, vì như thế dù là ngồi chịch hay đứng chịch đều chuẩn không cần chỉnh, đặc biệt là khi thấy sức sống hừng hực của Tần Lãng, bế lên đụ hẳn chẳng thành vấn đề gì.
Tần Lãng thấy cậu bạn này đang để tâm trí đi đâu đâu, cộng thêm đồng đội phía sau đang hú mình, vì thế thò tay trực tiếp lấy thùng nước trong tay Sở Lâm luôn, nói xong câu cảm ơn liền chạy về phía sân bóng.
Lúc lấy nước ngón tay Tần Lãng khẽ lướt ngang qua mu bàn tay Sở Lâm, do thường ngày hay ru rú trong văn phòng nên lòng và mu bàn tay anh rất nõn nà mượt mà, cảm nhận rõ được vết chai trên tay cậu ta.
Anh bất giác lơ đãng lần nữa, nếu đôi bàn tay mang đầy vết chai ấy vuốt ve mình thì sẽ ra sao đây? Chỉ nghĩ thôi, lồng ngực anh bỗng tê rần, cúi đầu ngó cái, thừa lúc thằng nhỏ mình còn chưa phất cờ khởi nghĩa, vội quay người bước đến khán đài.
"Sao mày lại đưa nước cho người của khoa Thể dục hả? Trần Danh Dữ của khoa Kiến trúc mới đúng!" Lê Tiểu Quang hỏi Sở Lâm.
Sở Lâm xoa nhẹ ngón tay, quay đầu nhìn hai đội bóng còn đang khởi động trên sân, bảo: "Tao đi mua lại thùng khác!"
"Ầyyyyyy khỏi đi!" Lê Tiểu Quang vội kéo Sở Lâm về lại chỗ ngồi, "đã có người đưa nước cho đội bọn Trần Danh Dữ rồi, tao mày tốt nhất vẫn nên ngồi yên đây coi đi, mấy người ngày nào cũng đúng giờ cống hiến cho tư bản như mày vừa hay coi đám sinh viên trẻ trung thi bóng với nhau để hít miếng dương khí, kẻo lại suy."
Sở Lâm ờ tiếng, đúng lúc đó trận đấu bắt đầu.
Sở Lâm không chơi bóng rổ nên coi không hiểu, chỉ cảm thấy xem những chàng trai to cao với những đường cong cơ bắp cân xứng chạy tới chạy lui trên sân cũng rất là mãn nhãn, đặc biệt là cậu trai giật nước ban nãy.
Đầu tóc Tần Lãng ướt đẫm mồ hôi, chảy dọc từ cổ xuống đến trước ngực và lưng sau, rồi lại bị chiếc áo thể thao nhèm nhẹp thỉnh thoảng bị gió lúc vận động thổi tốc lên ấy thấm đi mất, dính ôm sát người, thấp thoáng thấy được cơ ngực và cơ bụng.
"Đó là ai?" Sở Lâm hỏi.
"Tần Lãng?" Lê Tiểu Quang bảo, "Sinh viên năm ba khoa Thể dục Đại học C, cũng là người có tiếng tăm trong trường, vừa cao vừa đẹp trai, nhưng lại ế từ trong trứng nước!"
Sở Lâm liếc sang.
Lê Tiểu Quang thấy Sở Lâm không dễ gì dậy hứng thú với một người đàn ông như thế, vì thế bản thân cũng hào hứng theo: "Từ lúc nhập học đến giờ, người theo đuổi cậu nhóc đó nhiều lắm cơ đấy, nhưng cậu ta chẳng hề biết người ta thích mình, sau này người ta nói rõ ràng rành mạch, cậu ta cũng xác định rõ mà từ chối luôn, hỏi thì bảo không có hứng."
Sở Lâm quay đầu nhìn Tần Lãng tiếp.
Tính nhiều chuyện sáng rực trong hai mắt Lê Tiểu Quang: "Mày có ý với nó? Thế chẳng phải hai chúa ế sáp lại với nhau sao? Khó thành đôi lắm! Cần tao tặng chút bí kíp không? Mày thấy Trần Danh Dữ nằm gọn trong lòng bàn tay tao không, đảm bảo bí kíp chắc chắn hữu ích!"
"Không cần." Sở Lâm đáp.
Và cuối cùng trận thi đấu này kết thúc với phần thắng nghiêng về khoa Thể dục, giải bóng rổ cấp trường từ trước đến nay luôn đặt tình hữu nghị lên đầu, vì thế cho nên sau khi thi đấu kết thúc cả hai đội còn hẹn nhau ăn một bữa liên hoan.
"Đi chung đi!" Lê Tiểu Quang nói với Sở Lâm, "Tiền ăn Trần Danh Dữ ra hết."
Nếu là trước kia anh chẳng mặn mà gì khi tham gia mấy buổi liên hoan như này, toàn người lạ bu lại ngồi chung ngại chung, chỉ tổ phí thời gian.
Nhưng giờ đã có người khiến anh hứng thú muốn đi.
Phòng V.I.P to rộng, bàn ăn cũng bự tổ chảng, sau khi Sở Lâm ngồi vào chỗ chợt phát hiện mình đã ngồi xa Tần Lãng tận một cái lộn bay vèo của Cân Đẩu Vân.
Suốt buổi tiệc, Sở Lâm chẳng nói được câu nào với Tần Lãng.
Nơi đây phần lớn là những chàng thanh niên đương tuổi xuân, rượu bia nốc cũng không ít, Tần Lãng cũng đã tù tì hai ly, nhưng một kẻ đã hiến mạng mình cho tư bản bóc lột như Sở Lâm anh lại chẳng rớ tới giọt nào.
Lúc tiệc tàn đêm đã khuya, KTX cũng chả còn mở cửa, mọi người thấy thế bèn tách ra người thì tới khách sạn đã đặt, người thì đến tiệm net.
"Tần Lãng."
Tần Lãng đang định đặt khách sạn, thì nghe thấy có người gọi mình, quay đầu lại nhìn mới biết người đó là cậu bạn đưa nước hôm nay.
"Sao thế?"
Sở Lâm lướt mắt trông vào màn hình trong tay cậu, hỏi: "Cậu đã đặt phòng chưa? Có muốn ở ghép không?"
Và cứ thế hai người hợp lẽ mà cùng bước vào khách sạn.
Hai ly cồn mà Tần Lãng uống nào đến nỗi say ngất được, nhưng cũng buồn ngủ lờ đờ hơn mọi khi đôi chút, cậu cũng chẳng khách sáo, chạy đi tắm trước rồi nằm uỳnh trên giường tắt đài không nói gì.
Sở Lâm bước từng bước nhẹ nhàng vào phòng tắm, rồi lại mở hé cửa vì đối diện là một tấm gương, từ trong gương có thể trông thấy Tần Lãng đang nằm trên giường.
Sở Lâm ngồi trên bệ rửa mặt, bộ quần áo thể thao chưa cởi, anh khẽ khàng kéo xuống để lộ dương vật cương cứng tới mức hơi đau ra, thân gậy trắng trẻo, đầu cặc hồng hào còn đang phun nhả dịch nhầy, kích thước trông rất gì và này nọ.
Tần Lãng nằm trên giường giờ đây đang ngáy từng tiếng khe khẽ.
Sở Lâm ngửa người ra sau, lưng dựa lên tấm gương nơi bệ rửa, một tay chống lên bệ, tay kia thì tuốt sục súng trong tay, xóc mãi xóc mãi, tốc độ cũng ngày càng nhanh hơn.
Chẳng biết đã trôi qua bao lâu, anh khẽ thở gấp một hơi, cuối cùng cũng đã trút hết những gì nên trút.
Chưa đủ, vẫn chưa đủ.
Sở Lâm đã một mình hơn ba năm nay, sáng đi làm chiều tối tan ca cứ thế ngày qua ngày, lâu lắm rồi chưa giải phóng dục vọng trong người.
Những ngày tháng yêu đương khi xưa giúp anh không thấy việc đi làm nhàm chán cỡ nào, nhưng sau khi chia tay cảm giác trống trải ấy ngày càng lớn mạnh, và những người đàn ông mà anh gặp đều chẳng khơi dậy chút sự hứng thú nào trong anh, Tần Lãng là một ngoại lệ.
Vì vậy anh nhìn cậu ta chằm chặp, Tần Lãng ngủ thực sự rất ngon, lồng ngực phập phồng, dù cho đang nằm cơ ngực cũng u gồ lên như hai ngọn núi, làm người ta muốn nhào đến sờ phát.
Sở Lâm nhảy khỏi bệ rửa, đóng cửa đi tắm.
Vốn cho rằng khi tắm sẽ giảm bớt nhịp tim bình bịch trong người, ai ngờ lửa cháy ngày càng dữ.
Anh bước đến bên giường nhìn ngắm gương mặt, ngực, eo, chân Tần Lãng vô cùng ăn khớp hoàn hảo với thẩm mỹ của bản thân với bộ dạng không một mảnh vải che thân.
Còn định từ từ theo đuổi cậu ta, giờ xem ra thực sự nhịn hết nổi, chỉ có điều là một công cụ giải quyết ham muốn, cũng chẳng cần tốn quá nhiều tâm sức.
Sở Lâm nghĩ hồi, quay người về lại phòng tắm quấn áo choàng tắm vào.
Tần Lãng tỉnh giấc bởi loạt tiếng thở dốc gấp gáp, lúc mở mắt ra thì trong phòng chỉ còn sót lại ánh đèn yếu ớt tỏa ra từ cây đèn đầu giường.
Cậu quay đầu trông về nơi phát ra âm thanh, thình lình tim đập hẫng một nhịp.
Sở Lâm đang vén áo choàng tắm ra tuốt sục dương vật, dù đã thấy mình đã phát hiện nhưng người nọ cũng chẳng định dừng lại, híp mắt sục tiếp.
"Cậu..."
"Ưm... Tần Lãng... Khó chịu... Ưm ah..."
Đầu óc Tần Lãng chợt đứng máy, nói thật lòng thì người theo đuổi cậu ta nhiều lắm, kiểu hỏi han ân cần có, kiểu bám trước đuổi sau có, kiểu cởi sạch nốc thuốc đợi sẵn trên giường cũng có, nhưng cậu chút cảm giác cũng chẳng có.
Sở Lâm với kiểu chỉ lộ cặc ra sục như thế, trông kích thước cũng nào to vật vã gì, nhưng cậu lại cứ vậy nhìn không rời mắt.
Mặt mũi Sở Lâm thuộc kiểu xinh đẹp ngây ngất, sau khi điều luật hôn nhân đồng giới được thông qua, đàn ông với vẻ người như cậu bạn này thường được mấy người trong giới gọi là "của hiếm, hàng ngon", đặc biệt là cậu bạn này còn có làn da trắng hồng, hai chân thon dài banh ra lại chẳng mất sức, tuy thoạt hơi mảnh khảnh nhưng lại sở hữu một dương vật có kích thước ngạo nghễ, nơi đó cũng trắng trẻo hồng hào, gân xanh quấn quanh khắp thân gậy, quy đầu ửng màu đỏ hồng.
Tần Lãng dời mắt xuống, tiếc là không trông thấy cửa hang riêng tư của Sở Lâm, chỉ thấy cặp mông mập mạp căng tràn đè ép trên tấm chăn.
Sở Lâm thấy biểu cảm của Tần Lãng liền hiểu, chuyến này vớt 🐟 thành công.
Hơi thở của Tần Lãng dần gấp hẳn, cậu nào biết nên phản ứng như nào, trước kia nhìn ai cũng chẳng hứng thú, nên ở phương diện này chả hiểu mấy, chỉ biết phải đâm vào lỗ, còn lại thì gì cũng không biết.
"Giúp giúp với... Tần Lãng..." Sở Lâm đưa ra lời mời.
Cơ thể cứng đờ của cậu khẽ nhúc nhích, rồi lại ngồi trở về, gương mặt đẹp trai nín nhịn đến đỏ bừng: "Tôi không biết... Giúp như nào..."
Trong lòng Sở Lâm trợn mắt khó tin, rụt lại bàn tay đang sục cặc lại, nhỏm người leo lên giường cậu ta, đưa tay chộp thẳng tới ngã ba Tần Lãng.
To vãi, to vãi nồi, của mình cũng xem như to lắm rồi, của thằng nhóc này còn to hơn.
Sở Lâm thấy vú ngứa, lỗ sau càng ngứa hơn, đã bắt đầu tiết dịch nhầy chảy tràn khỏi cơ thể, như đang đợi thứ to lớn đang ngủ say của Tần Lãng đâm vào.
Anh tuột quần Tần Lãng xuống, mượn ánh sáng yếu ớt gặp mặt lần đầu với nhóc to tướng nhà Tần Lãng.
Thân cặc to chắc gân xanh bò khắp, quy đầu căng đầy cương cứng, hai hòn dái bên dưới cũng sưng phồng nặng trĩu.
"Trữ cũng hơi bị nhiều à nha..." Sở Lâm lầm bầm nói nhỏ.
Tần Lãng tất nhiên nghe hiểu người này đang nói gì, song cơ thể vẫn còn đờ ra chẳng biết làm như nào.
Sở Lâm nhấc chân ngồi cưỡi lên, cọ cà chà với đầu cặc cậu ta bằng lỗ nhỏ mình, cùng lúc đó cởi vứt áo choàng tắm sang bên, ưỡn ngực dâng đến tận miệng Tần Lãng.
Tần Lãng nhìn đầu vú hồng hào trước mắt, theo bản năng há miệng bú rồn rột.
"Ưm ah... Đúng rồi... Ah... Bên này cũng muốn..." Sở Lâm bắt đầu thở hồng hộc.
Mỗi lời nói ra đều kéo dài móc lấy âm cuối, làm da đầu Tần Lãng khi nghe cũng phải râm ran, bất giác đưa tay bóp vú Sở Lâm, như thể định nặn thịt vú ấy ra.
"Bú... Mạnh hơn nữa... Ưm ah... Thoải mái..."
Sở Lâm kìm không đặng, dịch nhầy rỉ ra cũng đã đủ nhiều, một tay anh vơ tới ngực bự của Tần Lãng, tay còn lại thì đỡ cặc bự bên dưới.
Trong thoáng chốc quy đầu chống đến trước lỗ nhỏ, Tần Lãng cố gắng kiềm mình không dọng hông thúc vào, mồm thì càng ra sức mút chùn chụt núm vú Sở Lâm.
"Ưm... To thật đấy... Ưm ah..." Sở Lâm kêu rên, nhắm chuẩn đầu cặc Tần Lãng với lỗ sau bản thân, cà cọ hai phát, rồi ngồi thụp mạnh xuống.
Nói cho cùng hang động đã đóng màng nhện được hơn 3 năm giờ mới được rớ tới, lại còn chào đón con hàng to khủng bố như thế, Sở Lâm hít ngược một hơi dài, nhưng vừa nghĩ đến cảm giác sung sướng phê pha sau khi thứ đó đâm vào, anh liền gắng sức ngồi xuống tiếp.
Thật không dễ gì đút vào được, Sở Lâm thở phào một hơi.
Tần Lãng cảm giác cặc mình như bị vách tường ấm áp trơn trượt bao bọc lại, bụng dưới và lồng ngực đều dậy cơn sướng ran tê tái, vốn bị Sở Lâm kẹp tới mức vào ra đều khó, ai ngờ sau khi đút vào Sở Lâm chợt thở phào nhẹ nhõm, cậu liền cảm nhận được cặc mình đã có thể nhúc nhích, đành không nhịn tiếp nữa, ưỡn hông thúc tới.
"Ah! Cậu... Ưm ah... Ah... Ưm... Sướng quá..." Sở Lâm bị đâm trong tình trạng bất ngờ, ngoại trừ hai phát lúc đầu hơi đau ra, cảm giác tê dại từ đằng sau liền xộc đến, chẳng quan tâm được điều chi khác, hai tay anh ôm chầm lấy cổ Tần Lãng, uốn éo phần hông.
Dương vật Tần Lãng bị Sở Lâm kẹp lắc tới lắc lui, thấy biểu cảm sướng ngơ ngác của Sở Lâm, cậu ta cũng yên tâm bấu chặt hông anh mà nhấp tới tấp.
"Ahhhh... Sướng quá... Con cặc này bự... Chịch tôi... Tần Lãng... Địt... Mạnh nữa... Ah..."
Tần Lãng hoàn toàn bị tiếng kêu rên dâm đãng của Sở Lâm khơi dậy dục vọng, cậu ôm đỡ mông Sở Lâm rời giường, dương vật vẫn còn dập lia lịa bên trong.
Sở Lâm thấy mình như bay lên, bản thân được Tần Lãng ôm nhấc lên, lúc đi lại còn cảm nhận rõ thứ nóng bỏng ấy đang vào ra bên trong.
Tần Lãng bước tới chỗ trống cạnh giường, bế Sở Lâm xóc nhẹ lên, làm anh ta hoảng hốt thít chặt mông, Tần Lãng vừa được sướng lập tức dọng eo nhấp nhả liên tục.
Trong phòng vang vọng loạt tiếng bạch bạch liên hồi, Sở Lâm bị chơi tới giọng cũng khàn đi, khóe mắt lấp lánh ánh nước.
"Đừng... Ah... Mà... Ưm ah... Chậm... Chậm đã... Tần Lãng... Ah..."
Tần Lãng coi như gió thổi bên tai, tay bóp chặt mông anh, thịt mông trắng trẻo tràn ra khỏi kẽ tay, cậu ôm lấy cặp mông với xúc cảm vô cùng tuyệt vời ấy mà thúc cặc không ngừng nghỉ.
Bạch bạch bạch phạch phạch phạch.
Sở Lâm thấy mình sắp bị địt nát tươm rồi, cảm giác tê dại nơi lỗ nhỏ ào ạt dâng trào không dứt, anh kiểm soát không nổi những hành vi cử chỉ của bản thân sau đó.
"Tần Lãng... Papa... Sắp... Chịch... Địt chết con rồi... Papa... Mạnh nữa... Địt nát lỗ đĩ..."
Tần Lãng lại nhấp thêm lúc, lúc Sở Lâm sắp bắn đột nhiên dừng lại.
Sở Lâm mở to đôi mắt ngập nước nhìn Tần Lãng, trông cực kì tủi thân.
Tần Lãng bị nhìn tới mềm lòng, quay người thả Sở Lâm lên giường, anh ta còn chưa kịp hiểu gì thì đã ngả người tới bấu lấy gáy sau Sở Lâm đè lên giường, Sở Lâm còn đang quỳ, tư thế này khiến mông anh dẩu lên rất cao, Tần Lãng đút cặc vào cái phập, sau đó bắt đầu vòng chơi mới.
"Ah... Đã quá... Thật đã quá... Papa đụ giỏi quá... Papa chịch con... Chịch chết con..."
Sở Lâm cảm giác cửa hậu nhà mình sắp bị Tần Lãng cày nát, bé bự nhà anh cũng chẳng được quan tâm, theo nhịp nhấp nhả của Tần Lãng mà vẩy tứ tung.
Tần Lãng như đã để ý đến bé bự lắc lư lung tung của Sở Lâm, đột nhiên tốc độ chậm lại, một tay vừa tuốt sục cặc Sở Lâm, vừa nhún mông đưa đẩy nhẹ nhàng.
"Ưm... Ưm ah... Nhanh... Nhanh hơn... Kề... Kề cà quá..."
Tần Lãng giả điếc, vẫn đưa đẩy rề rà như cũ, rút ra chừa lại đầu cặc bên trong, sau khi thấy nơi đó của Sở Lâm co bóp xoắn chặt bèn đút ngược trở vào.
"Xin cậu... Nhanh hơn nữa... Xin cậu đó..." Sở Lâm nhịn hết nổi mà van nài cầu xin, anh sắp ra tới nơi rồi, thực sự chịu không nổi kiểu hành hạ như này.
Tần Lãng dừng mọi động tác lại, Sở Lâm đang muốn quay đầu lại xem sao thì nghe thấy tiếng bốp vang dội rõ ràng, Tần Lãng vả một bạt tay vào mông anh.
Cặp mông trắng nõn lập tức ửng đỏ, động thịt cũng bất giác xoắn chặt lại, Tần Lãng thích thú hẳn, lại vả thêm một bạt tay, cảm giác thằng em của mình như lại được cái động ấy bú chụt cái, thế là cậu bèn buông tay vả thỏa thích.
"Đừng... Ah... Ah ưm... Đừng đánh... Huhuhu..."
Tần Lãng quỳ trên giường ưỡn thẳng hông nhấp nhả liên tục, vừa dập vừa đánh mông Sở Lâm.
"Cậu... Ưm ah... Ah... Nữa nữa... Nhấp mạnh hơn... Sắp ra... Ưm ah... Ahhh!!!"
Bé bự của anh bắn tinh cơn quẫy loạn xạ, tinh dịch vung vẩy khắp nơi, anh còn đang thở dốc lấy sức, thì bị người ta bóp eo lật người lại.
Tần Lãng nhấc chân Sở Lâm gác lên vai mình, rồi giữ chặt hai tay anh, eo chó đực nhún một cách nhanh chóng, cày tới độ Sở Lâm kêu rên lần nữa.
"Cậu... Cậu nhanh nữa... Ưm ah... Ah..."
Tần Lãng đẩy nhanh nhịp cắm rút.
"Cậu... Mau bắn... Ah... Sướng phê..."
Tần Lãng thấy gương mặt đỏ bừng của Sở Lâm toàn là nước mắt, khóe miệng cũng mơ hồ chảy nước bọt óng ánh, biểu cảm ấy đúng thật dâm đãng ti tiện hết sức, chỉ nhìn thôi cũng khiến người ta kìm không đặng mà muốn ra.
Nghĩ như nào liền làm như thế, Tần Lãng tiếp tục ra sức nhấp thêm mấy chục cái rồi rút cặc ra, kéo Sở Lâm đến dưới háng mình, quy đầu chống trước khóe miệng nhiễu nhại nước bọt cạ chà vài phát, rồi bắn ra tới tấp.
Lượng tinh dịch của Tần Lãng rất nhiều, ra khắp nửa gương mặt Sở Lâm, một số khác thì chảy dọc theo sườn mặt nhỏ xuống.

Nhận xét
Đăng nhận xét