[ĐM-Cao H] Sau Khi Rù Quến Sinh Viên Thể Thao Ngon Cơm, Tôi Bị Cậu Ta Bám Dính - Chương 3: Xác Định Quan Hệ

Sở Lâm về nhà tắm rửa, vứt thẳng bộ quần áo đã cởi xuống.

Căn nhà này anh đã trả hết trong một lần, sau khi cha mẹ qua đời anh sống một mình trong căn nhà cũ đến hết năm cấp 3, sau khi thi đậu đại học, tốt nghiệp xong xuôi nhà cũ bị giải tỏa, anh cầm theo tiền được đền bù mua căn nhà này, gần trung tâm thành phố, cách công ty không xa.

Căn nhà hơn 100m² chỉ có một phòng ngủ, những căn phòng dư khác đều đã sửa thành phòng sách và phòng chứa đồ, trong nhà không có chiếc giường thứ hai.

Dù sao nhà cũng chẳng mấy ai đến chơi, thỉnh thoảng Lê Tiểu Quang đến chơi cũng không ở lại qua đêm.

Sở Lâm đã đặt đồ ăn, tắm xong bèn sấy tóc, đồ ăn cũng vừa hay đã đến.

Anh bôi thuốc cho lỗ nhỏ hồng hào hơi lật ra ngoài của bản thân trước, rồi mới rửa tay lấy cháo ra ăn.

Sở Lâm thử co bóp cửa hậu cái, lòng đoán trong khoảng thời gian gần không làm tình được nữa.

Tần Lãng bên kia thì vừa bước ra khỏi phòng tắm, phát hiện trong phòng không một bóng người, cậu liền thu dọn đồ rồi trả phòng, vội vã chạy về trường.

"Mày có quen cậu bạn hôm qua theo khoa Kiến trúc đến liên hoan không?" Tần Lãng vọt thẳng đến KTX của một đồng đội trong đội bóng rổ, hỏi.

"Ai cơ? Cái người đẹp trai sơ mi trắng giày thể thao ấy hả?"

"Đúng đúng."

"Gì mà đông dữ vậy, ai cũng chạy tới hỏi, nếu tao quen còn giấu được lâu đến vậy? Mày đi hỏi người bên khoa Kiến trúc ấy."

Tần Lãng ngẫm nghĩ, quay người chạy tới KTX khoa Kiến trúc.

"Ai? Người đi cùng với cậu tóc xoăn, được Trần Danh Dữ dắt tới?"

Tần Lãng ngẫm lại, cậu nhớ không rõ người đi chung với Sở Lâm bộ dạng như nào, chỉ đành gật đầu đại.

"Tao cũng không quen, tao chỉ biết cái cậu tóc xoăn là người yêu của Trần Danh Dữ, đi chung vậy chắc là bạn bè đó, mấy ngày này Trần Danh Dữ xin nghỉ để đi chơi, không thèm trả lời tin nhắn, chừng nào nó về tao sẽ hỏi thử giúp mày."

"Trần Danh Dữ xin nghỉ mấy ngày?" Tần Lãng hỏi.

"Hẳn 5-6 ngày đấy, bảo là muốn cùng cậu trai tóc xoăn kia tới Hải Nam chơi."

Tần Lãng vẫn không bỏ cuộc mà hỏi thăm một lượt ở trong các group, hội nhóm trong trường, và chỉ nhận được mấy câu trả lời mơ hồ như "cũng quen quen".

Lê Tiểu Quang nghỉ phép đi chơi, trong công ty ngay cả người nói chuyện cùng cũng chẳng có ai, một mình anh đi làm rồi cũng một mình anh tan ca về nhà.

Lần nữa nằm trên giường, anh lại nhớ tới Tần Lãng.

Không biết thằng nhóc to xác ngốc nghếch ấy giờ sao nữa, có đi tìm mình không? Hay là đã quên mình?

Sở Lâm lật người, nhớ tới Tần Lãng, cơ thể lại bắt đầu dậy từng cơn ngứa râm ran.

Đã bốn ngày trôi qua kể từ lần gặp trước, cơ thể Sở Lâm sớm đã hồi phục về trạng thái bình thường, giờ đây rục rịch chộn rộn lại lần nữa.

Nhìn chòng chọc tủ đầu giường một lúc, Sở Lâm bèn gọi điện thoại cho Lê Tiểu Quang.

Tiếng chuông kêu vang rất lâu thì đầu bên kia mới chịu bắt máy.

"Sao vậy?" Đầu bên kia vọng lại tiếng của Lê Tiểu Quang, khác hẳn với chất giọng thiếu niên khoan khoái thường ngày, lần này mang rõ tiếng thở, giọng cũng cao vun vút.

Sở Lâm lúc này mới sực nhớ, 8-9 giờ tối là thời điểm tốt để "làm việc".

"Mày hỏi Trần Danh Dữ thử, có thể lấy được thời khóa biểu của Tần Lãng không?"

"Ưm... Ah... Này... Hỏi cưng đó..." Lê Tiểu Quang khẽ thở gấp, âm thanh từ xa vọng đến.

Sau đó là một loạt tiếng ồn tạp nham, điện thoại hình như được cầm lên, đầu bên kia vang vọng giọng của Trần Danh Dữ: "Trễ chút em sẽ gửi cho anh, nếu anh gấp đi tìm nó thì, chiều thứ 6 tới nhà thi đấu ở đường Hải Đường, nó hay tập ở đó đến 9g tối mới về." Dứt lời, có âm thanh vọng lại như điện thoại bị ném sang bên một cách vô tình.

Sở Lâm nghe rõ tiếng phành phạch liên tục không dứt dội lại từ đầu bên kia, trong đó còn xen lẫn tiếng van tha của Lê Tiểu Quang, cậu cúp máy với vẻ mặt bình thản.

Ngày mai là thứ sáu, tới thẳng nhà thi đấu thì rõ ràng quá, từ Đại học C có chuyến tàu điện ngầm thẳng đến phố Hải Đường, hoặc có thể tạo tình huống như vô tình gặp gỡ?

Sở Lâm định 9g đến ga tàu săn người, vừa hay lúc tan làm còn có thể về nhà dọn dẹp chút.

Đại học C với tư cách là trường học thuộc hàng top, khuôn viên trường có môi trường khá là tuyệt vời, tiết trời đầu hạ tuy nóng nực, nhưng đã được hàng hàng lớp lớp sắc xanh um tùm bao trùm, nên cũng chẳng khó chịu mấy.

"Tần Lãng! Mày làm gì vậy? Hồn để đâu đâu thế?"

Tần Lãng giật mình bởi tiếng thét của bạn cùng phòng lúc này mới phát hiện đã đến lượt mình lấy cơm, dì nhà ăn đang cầm muôi nhìn cậu bằng ánh mắt dò hỏi.

Khó khăn hoàn thành một kiếp lấy cơm kiếm chỗ ngồi xuống, ăn hai ba miếng cơm thì chợt chẳng thấy thèm ăn tí nào.

"Người anh em mày bị gì vậy?" Bạn cùng phòng hơi không yên tâm.

"Không gì... Nhiều tiết, nên có hơi mệt..."

"Vậy chiều mày có đi tập được không? Không thì tao báo với huấn luyện viên tiếng?"

"Khỏi, tao đi, chẳng qua sẽ đến trễ chút, tao ngủ trưa xong rồi tự mình ngồi tàu đến, tụi bây đi trước đi, cứ kệ tao."

"Cũng được, mày..." Bạn cùng phòng mấp máy định hỏi, nhưng nếu Tần Lãng đã không muốn nói thì chắc chắn có hỏi cũng không thành.

Buổi tập chiều thống nhất là cả đội đều phải tham gia, chủ yếu là giữ cảm giác, gần đây không có lịch thi đấu, nên Tần Lãng đến muộn tí cũng chẳng sao.

Sau khi bị huấn luyện viên gọi riêng ra nói chuyện trạng thái bất ổn gần đây, Tần Lãng cuối cùng cũng kết thúc buổi tập tại nhà thi đấu.

Nhà thi đấu có nhà tắm, nhưng dạo gần đây Tần Lãng có hơi ám ảnh với việc bước vào phòng tắm, cậu nhớ mãi cảnh mình bước ra khỏi nơi đó, cậu trai ấy chẳng biết biến đâu mất tăm.

Vì thế cậu ta đành khoác áo ngoài vào rồi đi tới ga tàu.

Ga tàu 9g tối khá ít người tới lui, đèn trong toa tàu vừa trắng vừa sáng, Tần Lãng rũ mắt ngẩn người nhìn ghế ngồi trống trải.

Lúc âm thanh điện tử nhắc nhở vang vọng lần thứ hai, Tần Lãng mới xoay người rời toa tàu.

Trạm chờ cũng trống trải, Tần Lãng nhìn ngó khắp nơi, muốn tìm cầu thang ra ngoài, bất ngờ khóe mắt liếc thấy một bóng lưng vừa xa lạ mà lại quen thuộc.

Lúc Tần Lãng đang ngơ ngác sững sờ, người đó quay người lại —— là cậu ấy!!!

Sở Lâm đi tới đi lui ở trạm chờ, lần đầu tiên hận tại sao trạm chờ lại dài đến thế, rất dễ bỏ qua nhau, vừa đi anh còn vừa quay đầu lại nhìn, sợ sẽ lướt qua nhau.

Ngay lúc chẳng biết đã ngoái đầu lần thứ bao nhiêu, cậu đã chờ được người mà mình đang tìm.

Tần Lãng nhanh chóng tỉnh hồn, sải bước về phía Sở Lâm, gần như sắp nhấc chân chạy vậy, cậu ta nắm tay Sở Lâm kéo tới nhà vệ sinh.

Nhóc to xác nhớ mình?

Nhóc to xác nhớ mình!

Sở Lâm bị kéo đi, trong lòng còn đang nghĩ phải làm sao mới dụ dỗ được Tần Lãng làm tình với mình lần nữa đây.

Tần Lãng kéo Sở Lâm vào một gian vệ sinh, cúi đầu nhìn ngắm cẩn thận gương mặt Sở Lâm.

"Cậu tên gì?"

"Sở Lâm."

"Sinh viên Đại học C?"

"Đã từng, tôi tốt nghiệp lâu lắm rồi."

"Anh... Nhiêu tuổi?"

"28."

"Tối đó... Anh đã uống thuốc?"

"Không."

"Vậy sao anh..."

Sở Lâm mỉm cười, cơ hội đến rồi.

Anh vươn tay vuốt ve ngã ba Tần Lãng, thầm bảo: "Hôm thi bóng rổ tôi đã để ý cậu rồi, đêm đó... Là tôi tự nguyện."

Tần Lãng thực ra sớm đã biết, dù cho lúc tối không tỉnh táo thì cũng không thể sáng ngày hôm sau cũng thế, Sở Lâm quả là cố ý.

"Anh..." Tần Lãng cau mày hỏi, "Sao không nói tiếng nào đã đi mất?"

"Nói gì? Nói cảm ơn đã đụ à?"

Tần Lãng nghẹn họng, không biết nên đáp sao.

Gian vệ sinh này không rộng, Tần Lãng lại vừa cao vừa to con, ép Sở Lâm tới mức chỉ đành rụt vào trong góc, anh không muốn dựa người lên ván cửa, nên đành phải dính sát rạt với Tần Lãng.

Sở Lâm khụt khịt mũi, như ngửi phải được mùi nào đó.

Tần Lãng xấu hổ lui về sau.

Sở Lâm đánh giá khắp người cậu ta cái, hỏi, "Cậu tập xong không tắm?"

Mặt cậu ta thoáng cái đỏ lừ bất thường.

Sở Lâm duỗi cổ tới, ngửi kỹ thêm lần nữa.

Anh bình thường không thích tiếp xúc với người khác, cũng vô cùng nhạy cảm với mùi cơ thể người khác, đặc biệt là thứ mùi hôi hám như mồ hôi, thường ngày Sở Lâm sẽ tránh nó như tránh tà.

Nhưng mùi toát ra từ người Tần Lãng lại khác, là mùi mồ hôi nhưng lại không hôi.

Sở Lâm kề mũi lên áo khoác ngoài của Tần Lãng mà hít một hơi thật sâu.

Tần Lãng cứng đờ người không nhúc nhích.

Không thúi, cũng hơi bị mê à nha.

Sở Lâm ngạc nhiên với đánh giá của bản thân, nhưng sự thật đã thế, anh không khỏi ngẩng đầu ngắm kỹ Tần Lãng lần nữa.

Tần Lãng cúi đầu trông thấy đôi mắt đen trắng rõ ràng của Sở Lâm đang nhìn mình, cậu vẫn nhớ hình ảnh đôi mắt này ngập nước, nhớ rồi lại nhớ, cơ thể liền không chịu kiểm soát.

Sở Lâm nhìn rất lâu, kết luận ra lò là, bản thân thực sự cực kì hài lòng với cơ thể này, hài lòng đến độ ngay cả mồ hôi cũng thấy dễ ngửi vô cùng.

Nghĩ như thế, Sở Lâm sấn tới muốn ngửi thêm lần nữa, kết quả bỗng bị dương vật giương cao thẳng đứng của Tần Lãng cản lại.

"Hửm?" Sở Lâm cúi đầu nhìn đũng chiếc quần ngắn cũn u lên cục của Tần Lãng, xem ra giờ chẳng cần kiếm cách dụ dỗ rồi.

"Quất không?" Sở Lâm hỏi.

"Ở đây?" Tần Lãng sững sờ.

Sở Lâm không đáp, thò tay với vào trong quần Tần Lãng, nắm cậu em vừa thô vừa lớn mà sục.

Theo động tác của Sở Lâm, dương vật càng tuốt càng nở, càng xóc càng cương cứng, đầu cặc no đầy vén lưng quần ra chào.

Nhà vệ sinh nơi đây là kiểu xí xổm, Sở Lâm để Tần Lãng mở rộng chân đứng trên đấy, mình thì giúp cậu ta tuốt sục, xóc một lúc, Sở Lâm bèn rút tay lại, rồi cởi quần mình ra.

Hôm nay anh mặc quần jean nên cởi ra khá là chậm, nhưng ngay khi Sở Lâm vừa tháo khuyu quần, Tần Lãng liền phát hiện nay anh không mặc quần lót.

Dâm thật.

Cuối cùng cũng cởi quần xong, Sở Lâm móc quần lên cái móc bên cạnh, giờ cậu chỉ mặc đúng một chiếc áo thun trắng.

Dáng người Tần Lãng cao, nhìn từ góc độ của cậu thì, áo Sở Lâm vừa hay che mất thứ giữa háng anh.

Sở Lâm quay người đưa lưng dẩu mông về phía Tần Lãng, trở tay banh hai cánh mông mình ra, nhẹ nhàng đong đưa hông, hỏi Tần Lãng: "Vào không?"

Cặp mông trắng tựa tuyết và lỗ nhỏ hồng hào lấp lánh ánh nước đập thẳng vào mắt, ai nỡ buông lời cự tuyệt? Tần Lãng mở to đôi mắt đỏ ngầu, móc cặc ra, quần còn chưa cởi đã nhào đến.

Dương vật cắm vào trong cái phập.

"Ah... Ưm ah..." Sở Lâm rụt tay về chống lên cửa, mông vểnh lên cao thật cao.

Tần Lãng với tay vén áo thun sau lưng Sở Lâm lên, tấm lưng nhẵn mịn mà lại trắng ngần đẹp tới mức khó tin, tay cậu sờ soạng khắp lưng anh, rồi sau đó vòng đến bóp hai núm thịt phía trước.

Nơi nhạy cảm bị ngón tay đầy vết chai bấu ngắt, cảm giác tê dại xọc thẳng đến tận đỉnh đầu, Sở Lâm không kìm lại được mà rên hừ tiếng, mông cũng khó nhịn mà đong đưa trước sau.

Tần Lãng cúi đầu nhìn Sở Lâm trùm cậu nhỏ mình bằng lỗ nhỏ, như một chiếc bao cao su chất lượng, cậu đứng thẳng người, tay bóp chặt mông Sở Lâm, ra sức đâm cặc mình đến, một cái rồi lại một cái, như thể Sở Lâm thực sự là bao cao su của riêng cậu.

"Ưm ah... To thật..." Sợ sẽ có người đột ngột bước vào, Sở Lâm chỉ có thể rên rỉ khe khẽ.

Tần Lãng đột nhiên đẩy nhanh tốc độ, Sở Lâm chuẩn bị không kịp mà rên thành tiếng, lập tức sau đó cố gắng kiềm nén lại.

"Ưm ha... Ưm... Ah... Chậm đã... Đừng..." Đang nói dở, Sở Lâm chợt nghe thấy ngoài kia có người bước vào nhà vệ sinh, anh vội đóng chặt mồm dỏng tai lên nghe.

Máng tiểu ở bên ngoài, chưa được lúc đã có tiếng nước tiểu róc rách vọng đến.

Tần Lãng cảm nhận rõ Sở Lâm đang ra sức kẹp cặc mình, để mình không thể ra vào nhanh, vì thế cậu bèn nhấp chậm lại, nhưng mỗi cú dập xuống đều đâm tới nái, còn dội ra tiếng xương hông va đập với mông.

Tiếng xì xì bên ngoài đã dừng, nhưng tiếng bước chân lại ngày càng gần với gian vệ sinh chỗ Sở Lâm.

"Cốc cốc."

Có người đang gõ cửa.

Sở Lâm nghĩ người nọ đang cách mình một cánh cửa, bất giác càng kẹp mông chặt hơn, Tần Lãng chịu thốn, giơ tay vỗ lên mông anh cái bốp.

Người nọ chờ được lời hồi đáp như thế, hỏi với vẻ dung tục: "Đụ lồn à người anh em? Mở cửa chơi chung tí?"

Tần Lãng thấy lỗ nhỏ Sở Lâm vừa mới thả lỏng chút lại xoắn khít tiếp, nhất thời hơi ngứa gan, người ta nói có câu là dậy phản ứng?

Cậu tức đến mức bóp hông Sở Lâm khởi động máy cày, tiếng phạch phạch bạch bạch vang lên đột ngột, Sở Lâm lập tức bị địt nhũn cả chân, dựa hết vào việc Tần Lãng bóp eo anh mới không đến nỗi té xuống đất, họng thì mất kiểm soát kêu rên dâm đãng.

"Ưm ha... Ah... Sướng quá... Mạnh nữa..."

Tay Sở Lâm chống cửa, theo nhịp dập của Tần Lãng mà va vào cánh cửa liên tục.

"Má! Mày đang chơi lỗ đít hả?" Người nọ mắng tiếng, rồi sau đó lại cất tiếng hỏi Sở Lâm, "Thằng đĩ, có muốn được địt bởi hai con cặc không? Mở cửa ra mau!"

Sở Lâm khẽ cau mày, mình tuy đĩ thật, nhưng anh kén chọn lắm đấy, cực phẩm vừa miệng như Tần Lãng đây, kiếm khắp thế gian cũng không có người thứ hai, muốn threesome đúng là mơ hơi nhiều rồi đó!

Anh kéo tay Tần Lãng đến trước ngực, Tần Lãng liền tự giác mà nhéo ngắt vú anh, hông vẫn không ngừng nhún nắc dữ dội.

Sở Lâm cao giọng rên rỉ: "Cặc bự ah... Chồng ơi... Em sướng quá... Ưm ah... Ha... Ah... Địt chết em rồi... Đụ nát mông đĩ..."

Người nọ nghe được mà không sờ được, cơn nén giận trong lòng bừng cháy dữ dội.

Tần Lãng thì bị tiếng "chồng ơi" ấy kích thích muốn xuất huyết não, cậu nhấc một chân Sở Lâm lên, để anh đứng bằng tư thế chó đi tè, hung hăng đút cặc vào.

Sở Lâm cảm giác tư thế này thật đã, thấy bản thân thực sự như một con chó đực động dục dâng lồn cho Tần Lãng đụ, vì thế càng vui vẻ thở dốc.

Tần Lãng không vui khi anh thở cho người khác nghe, bèn địt thêm lúc rồi thò tay đến bịt mồm Sở Lâm, người nọ thấy không được nghe Sở Lâm rên nữa, chửi rủa vài câu rồi bỏ đi.

Tần Lãng thả tay, Sở Lâm thở mấy hớp thật sâu, thúc giục: "Chịch nào."

Tần Lãng lúc này mới thoải mái tay chân dập hông nhấp cặc lia lịa, hai người không thèm để tâm sẽ có ai nghe thấy nữa hay không.

Sở Lâm vươn tay nắm lấy cặc mình rồi ra sức tuốt sục, khoái cảm trước sau cùng nhau ập đến.

"Ahhh... Sướng chết mất... Địt tôi... Lồn đĩ ngứa quá... Cặc to vãi... Mạnh nữa..."

"Kêu chồng." Tần Lãng bảo.

"Chồng ơi... Chồng địt vợ... Muốn... Muốn cu bự của chồng... Địt vợ chết... Ưm ha..."

Tần Lãng nghe thế, cúi người nhẹ nhàng cắn lên lưng sau Sở Lâm cái, sau đó thẳng người ưỡn hông đẩy nhanh nhịp nhấp.

Nước nhờn khắp lỗ nhỏ Sở Lâm bắn tung tóe tùm lum, họng thì kêu gào Tần Lãng giã chết mình.

"Có muốn chồng ra bên trong?"

"Muốn... Muốn chồng ra bên trong... Muốn tinh dịch chồng..."

Tần Lãng giữ tay Sở Lâm khóa ra sau, nắc phạch phạch bứt tốc dập lỗ.

"Ưm ưm... Ah ha... Ah... Chồng giỏi quá đi... Mau... Mau bắn cho vợ..."

Dương vật Sở Lâm lắc lư điên cuồng dưới háng, cương cứng tới mức quy đầu cũng nhả tơ, nhưng chẳng mấy ai quan tâm.

"Ưm ha... Nhanh hơn nữa chồng ơi... Sắp hư rồi... Ah... Sắp bị chồng chơi hỏng rồi... Ha ah... Ưm... Ah!!!"

"Ưa ưm..." Tần Lãng cũng thầm rên hừ tiếng, cả hai cùng nhau ngắm pháo hoa.

Sở Lâm bắn lên ván cửa, Tần Lãng ra bên trong anh.

Tần Lãng rút cặc ra, thấy tinh dịch mình chảy ra từ trong lỗ nhỏ ấy, chảy dọc theo đôi chân thẳng tắp đó nhiễu xuống đất.

Sở Lâm xoay người sang, mặt mũi đỏ rực, khóe mắt đuôi mày đều đượm vẻ thỏa mãn sau khi xả súng, vừa nhục dục mà lại gợi cảm, Tần Lãng giương mắt nhìn trân trân.

Cả hai đều đã yên tĩnh được một lúc.

"Có cần tắm rửa cái không?" Tần Lãng hỏi.

Sở Lâm cúi đầu ngó thử, tinh dịch Tần Lãng đã chảy nhiễu từ đùi xuống tới mắt cá chân, anh khẽ lắc đầu, lấy giấy vệ sinh ở bên cạnh lau đại, rồi tròng thẳng quần jean mình vào.

Thấy Sở Lâm như muốn ngậm tinh dịch mình đi, mặt cậu bắt đầu đỏ bừng lần nữa.

Sở Lâm liếc Tần Lãng cái, cõi lòng dậy sóng: Con người này chắc chẳng phải người mắc bệnh đa nhân cách đâu ha? Lúc thường thì là chàng trai ngây thơ dễ xấu hổ, nhưng khi cơn nứng ngập đầu thì lại xấu xa hơn ai hết.

"Có muốn làm người yêu nhau không?"

Tần Lãng sững người, câu này cậu ta đã nghe rất nhiều người hỏi, theo bản năng muốn đáp không muốn, nhưng khi thấy màu đỏ rực trên mặt anh còn chưa lắng xuống, lập tức nuốt mất câu trả lời phủ định ấy.

"Muốn." Cậu nghe thấy bản thân đã đáp thế.

Sở Lâm gật đầu, tìm được điện thoại cậu từ trong túi áo khoác Tần Lãng, rồi đưa cho cậu: "Mở khóa."

Tần Lãng nhập mật khẩu, rồi đưa điện thoại lại cho Sở Lâm.

Sở Lâm mân mê vài phát rồi trả lại cho Tần Lãng: "Đã add wechat, có gì thì cứ nhắn trên đó, tôi đi trước."

Tuy lời nói ra trông rất tao nhã tự nhiên, nhưng lúc đẩy cửa bước ra, Sở Lâm vẫn hơi lảo đảo bởi đôi chân nhũn nhão của mình.

Chờ khi Tần Lãng tỉnh hồn chạy ra đuổi theo, Sở Lâm sớm đã biến mất tăm, cậu vội mở điện thoại lên, phát hiện trong list friends của mình có một avatar trắng tinh đang lẳng lặng nằm đó, ghi chú bên cạnh ghi "Sở Lâm".

Thì ra là hai từ này.

Chương sau👉

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)