[ĐM-Cao H] Sau Khi Rù Quến Sinh Viên Thể Thao Ngon Cơm, Tôi Bị Cậu Ta Bám Dính - Chương 5: Ngủ lại

Sở Lâm xoắn xuýt hồi lâu, khởi động máy lại lần nữa, bảo: "Anh đưa em về trường."

Tần Lãng mở to hai mắt, đây là hầm đỗ xe chung cư, Sở Lâm lái thẳng vô tới tận đây đỗ, chứng tỏ Sở Lâm sống ở nơi này, chỗ đậu xe này là của anh.

Bản thân giờ chỉ cách nhà Sở Lâm một bước, giờ đây lại sắp bị tống về lại trường?

Cậu vội giữ chặt tay đang đặt trên vô lăng của Sở Lâm, nghĩ tí bèn bảo: "Mai em cúp được."

Sở Lâm nói với vẻ bình thản: "Hồi đại học anh húp trọn điểm chuyên cần."

Tần Lãng khẽ chớp mắt, lên tiếng tiếp: "Ở đây không xa trường lắm, mai dậy sớm chút là được."

Ý là tối nay nhất định phải ở đây.

Thực ra Sở Lâm cũng không phải muốn chở cậu ta về gì, anh nhanh chóng load não một lượt, trường học và công ty đều cách nơi này không xa, mai anh có thể thức sớm tí, chở Tần Lãng tới trường trước, rồi mới lái tới công ty.

Sở Lâm cũng không phải kẻ ngang ngược, quyết định xong liền đẩy cửa xuống xe.

"Đi thôi."

Tần Lãng đi theo Sở Lâm vào thang máy, thấy anh ấn tầng 20 mà tim đập thình thịch không ngừng.

Cửa thang máy mở ra, một tầng hai hộ sống, bên phải là nhà của Sở Lâm.

Tần Lãng vừa bước vào, lập tức ngửi được mùi thuộc riêng về Sở Lâm, là sự hỗn hợp của các mùi nước hoa, xịt phòng và bột giặt, rất riêng biệt, cậu ta chỉ ngửi được từ người Sở Lâm.

Sở Lâm đi thẳng tới phòng chứa quần áo, Tần Lãng sợ làm dơ sofa nhà anh, chỉ có thể đứng như trời trồng giữa phòng khách.

Chưa được lúc Sở Lâm đã cầm một bộ quần áo bước tới: "Đi tắm."

Tần Lãng nhận đồ, vào nhà tắm theo sự chỉ dẫn của Sở Lâm.

Sau khi đặt quần áo sạch sang bên, cậu không mở nước tắm ngay, mà là quan sát cẩn thận từng tí một phòng tắm nhà Sở Lâm.

Sữa tắm, dầu gội, dao cạo râu, còn có kem dưỡng da và nước hoa...

Trong sọt đựng đồ dơ không có đồ, mấy thứ trên bồn rửa mặt được sắp xếp rất ngay ngắn, dưới sàn đến vết nước cũng không thấy, Sở Lâm xem ra có hơi mắc bệnh sạch sẽ quá mức hoặc rối loạn ám ảnh cưỡng chế.

Tần Lãng bỗng sực nhớ cái lần Sở Lâm ngậm tinh dịch mình rồi đi mất... Đột nhiên cảm thấy Sở Lâm như thế có vẻ nhục dục hết sức...

Tắm xong, Tần Lãng tiện tay vo quần lót lại, trong đây không thấy có máy giặt, cậu hơi chần chừ không biết có nên giặt tay đống đồ dơ của mình luôn không.

"Quần áo dơ thì cứ bỏ vào sọt đồ dơ là được." Sở Lâm hình như biết cậu đang nghĩ gì vậy, bỗng dưng lên tiếng nhắc nhở.

Tần Lãng đành bỏ đồ vào sọt, xối người lại lần nữa, lúc này mới mặc đồ vào.

Cậu vô tình phát hiện đồ mặc rất vừa người, nhưng sự chênh lệch về mặt ngoại hình của cả hai rõ ràng khác biệt rất lớn... Đây đừng bảo là đồ của người bạn trai trước?

"Tắm xong thì ra ngoài." Sở Lâm thúc giục.

Tần Lãng chỉ đành nhanh chóng thu xếp đồ lại đàng hoàng rồi bước ra.

Sở Lâm lướt nhìn cậu ta từ trên xuống dưới cái, rồi sau đó cầm đồ vào nhà tắm.

Tần Lãng tắm xong không còn sợ làm dơ nhà Sở Lâm nữa, nhưng vẫn chưa dám đụng lung tung, chỉ có thể ngồi trên sofa nhìn ngó xung quanh, phát hiện máy giặt được đặt ở ngoài ban công.

Trước tivi có dựng một một tấm hình cả nhà hạnh phúc, Sở Lâm trong hình thoạt như mới lên cấp 2, ba mẹ hai bên thì nở một nụ cười rất tươi.

Sở Lâm kế thừa hoàn hảo ngoại hình của cả cha lẫn mẹ, chỉ cần cả ba đứng chung với nhau thì biết ngay là một gia đình.

Tần Lãng lại ngắm nghía khắp nơi, không nhìn thấy khung hình khác, cậu thở phào nhẹ nhõm, nếu nhìn thấy mấy món đồ của bạn trai cũ của Sở Lâm, cậu thực sự không dám đảm bảo mình sẽ không gây lộn với Sở Lâm.

Sau khi Sở Lâm từ nhà tắm bước ra, ánh mắt Tần Lãng cứ bám mãi không dứt.

Sở Lâm khoác một bộ áo ngủ tơ lụa màu trắng, đầu vú dựng đứng trước ngực và phần xương lưng sau gồ lên khi vươn tay, đều được tơ lụa mềm mại phác họa cực kì rõ rệt.

Sở Lâm vứt đồ vào máy giặt, sau khi cài đặt chế độ giặt mới xoay người nhìn sang Tần Lãng.

Anh bước tới trước sofa ngồi xuống, mặt nhìn về phía Tần Lãng, dựa người lên tay vịn sofa, cách Tần Lãng một khoảng đủ chứa thêm hai người.

"Qua đây."

Tần Lãng ngoan ngoãn ngồi xuống gần Sở Lâm, anh thì giơ chân giẫm xuống háng Tần Lãng.

Bàn chân giẫm lên cậu em mình của Sở Lâm xinh xắn tuyệt vời, trắng nõn sạch sẽ, không đau một chút nào, trái lại còn rất thoải mái, hơi thở của Tần Lãng dần gấp gáp hẳn.

Sở Lâm giẫm đạp chầm chậm, cũng không lên tiếng, lúc nhấc chân vạt dưới áo ngủ trượt lên trên, Tần Lãng thấy rõ dương vật lúc ẩn lúc hiện của Sở Lâm.

Tần Lãng bị giẫm cương cứng ngắc, cậu vươn tay nắm lấy mắt cá chân Sở Lâm.

"Buông tay."

Tần Lãng không biết Sở Lâm muốn làm gì, nhưng vẫn ngoan ngoãn buông tay ra, cậu chịu đủ sự giày vò khi bị giẫm rất lâu, mới nghe thấy tiếng Sở Lâm vang lên lần nữa.

"Bình thường cũng nhiều người tỏ tình như thế?"

"Ưm..."

"Vậy em thường trả lời như nào?"

"Từ... Ưm... Từ chối hết..." Tần Lãng không dám đưa tay sờ chân Sở Lâm, chỉ có thể hơi ưỡn hông theo lực của Sở Lâm.

"Bọn họ không biết em đã có bạn trai?"

Tần Lãng mở to đôi mắt đang híp ra, cậu nhìn Sở Lâm chòng chọc.

Sở Lâm hơi thấy không hiểu: "Sao thế?"

"Em tưởng anh không muốn công khai..."

Trông biểu cảm vô tội của Tần Lãng, dây thần kinh nào đó trong đầu Sở Lâm đột nhiên liên kết thành công.

Cậu trợn mắt nhìn, giải thích: "Ngồi hàng đầu tất bị cả đám người nhìn ngó, anh không thích bị người khác nhìn chằm chằm."

Sao cũng không ngờ tới Sở Lâm không muốn ngồi hàng đầu là vì lý do này, Tần Lãng sững sờ người.

Nhìn biểu cảm ngốc nghếch đó của Tần Lãng, Sở Lâm cũng không giẫm nữa, dứt khoát lộ bài: "Em đã có bạn trai rồi, phải biết vạch rõ ranh giới với người khác."

"Em... Em biết... Anh... Anh..." Tần Lãng rất muốn hỏi, Sở Lâm có phải cũng như cậu, giữ ranh giới với người khác, nhưng cậu sợ nhận được đáp án phủ định, căng thẳng tới mức hỏi lắp ba lắp bắp.

Sở Lâm không rõ như nào, cau mày đợi tên cà lăm này tính nói cái gì.

"Anh... Anh cũng sẽ giữ... Ranh giới với người khác?"

Sở Lâm càng chau mày chặt hơn, anh rút chân về, ngả người tới túm cổ Tần Lãng mà hỏi: "Em biết quan hệ yêu đương là như nào không?"

Tần Lãng lần đầu tiên bị người ta túm cổ chất vấn, lực nắm cổ áo cũng chẳng mạnh nhưng cậu không hề muốn giãy thoát ra, vì mặt Sở Lâm đang rất sát bản thân, cậu khẽ nuốt nước bọt, ngẩn người nhìn con ngươi xinh đẹp của Sở Lâm.

"Quan hệ yêu đương, là một người với một người, kể cả cơ thể hay cảm xúc đều thế, nhớ kỹ chưa?"

Tần Lãng cảm giác trong đầu mình như đang bắn pháo hoa, cậu với Sở Lâm, một người với một người, hihihi!

Dù gì cũng đã nói đến thế, Tần Lãng hơi do dự nhưng vẫn hỏi: "Anh... Anh cũng sẽ sục... trước mặt người khác?

Sở Lâm suy nghĩ tí mới biết Tần Lãng đang nói cái gì, gậy thủ dâm hình người của anh đang nghi ngờ liệu anh có phải kẻ thích tùy tiện quyến rũ người khác, nhớ lại cách làm của mình, Tần Lãng có nỗi lo lắng ấy cũng hợp tình hợp lý.

Nếu đã xác định quan hệ, cảm giác an toàn cơ bản vẫn phải trao đầy đủ.

Sở Lâm nhìn vào mắt cậu ta rồi bảo: "Sẽ không sục trước mặt người khác."

"Vậy sao anh... Làm trước mặt em..."

Sở Lâm ứ một cục tức trong lồng ngực, tay thì ra sức bấu cổ cậu ta: "Vì thích em đấy, chứ không thì sao?"

Nhận được đáp án mình mong muốn, Tần Lãng bất giác ngoác mồm cười như một chấn bé đù.

Sở Lâm: ...

Kệ đi, cặc dùng được là được!

Sở Lâm thả tay đang bấu cổ Tần Lãng ra, nhích dời lên trước, hạ mông ngồi xuống cậu em cứng ngắc của Tần Lãng.

Hơi thở cậu ta nặng nề lần nữa, nhưng cậu không làm gì cả, chỉ ngước mắt nhìn bờ môi đỏ mọng của Sở Lâm, tuy làm cũng được mấy lần rồi nhưng bọn họ đó giờ chưa từng hôn nhau...

Sở Lâm tất nhiên nhìn ra Tần Lãng muốn gì, anh chậm rãi sáp lại gần, nhưng lúc hai môi dính vào nhau thì chợt ngừng lại.

Tần Lãng rủ mắt nín thở, chờ hồi lâu cũng không thấy Sở Lâm hôn mình, cậu bèn ngước mắt nhìn Sở Lâm.

Sở Lâm đang nhìn bản thân với ý cười trong mắt ngập tràn, Tần Lãng không hề bị đùa giỡn mà bực tức, cậu lúc này chỉ nghĩ bộ dạng Sở Lâm cười rộ chắc chắn rất đẹp mắt.

Thấy Sở Lâm cũng không tránh, Tần Lãng khẽ nâng quai hàm, hôn tới và ngay khoảnh khắc chạm đến bờ môi ấm nóng của Sở Lâm, cậu nghe được tiếng rên khẽ mang theo ý cười của anh vang lên.

Tần Lãng cảm nhận được Sở Lâm mở miệng ra, dẫn dắt cậu với sâu vào, đụng chạm với đầu lưỡi mềm mại, cậu bắt đầu mút nút.

Trong phòng khách vang vọng tiếng chụt chụt, trong đầu Tần Lãng giờ toàn là tiếng rên rỉ kèm ý cười của Sở Lâm, cậu giơ tay sờ soạng ngực anh qua lớp vải áo ngủ, phát hiện đầu vú anh đã cứng không tưởng, vì thế bèn hôn dọc từ cổ Sở Lâm xuống đến xương quai xanh, rồi nhẹ nhàng vén áo ngủ lên, tiếp đó ngậm lấy đầu vú.

Bên tai lại vang tiếng thở gấp mê hoặc của Sở Lâm, ghẹo người cực kỳ, Tần Lãng kìm không đặng mà xay nghiến hạt đậu đỏ ấy bằng răng.

"Ưm... Nhẹ chút..."

Tần Lãng lè lưỡi ra liếm, tay cũng không ngừng sờ xoa cặp mông trắng trẻo của anh, phần áo trên thì phanh rộng mở toang cửa đón khách, chỉ còn sót lại dây buộc giữa hông, Tần Lãng không cởi nó ra, tay luồn từ chóp mông lên đến eo, lúc này mới phát hiện Sở Lâm đến cả quần lót cũng không mặc.

"Sao không mặc quần lót?" Tần Lãng thả đầu vú ra, dán sát đến bên tai Sở Lâm hỏi.

"Em cũng có mặc đâu?" Sở Lâm cãi lại.

Giống nhau được hả? Sở Lâm anh ấy cũng đâu lấy quần lót cho mình.

"Đồ trên người em ai đưa?" Tần Lãng ngậm dái tai Sở Lâm rồi hỏi.

Sở Lâm không đáp, lắc hông cạ bụng dưới Tần Lãng, Tần Lãng cảm nhận được cặc anh cứng ngắc đang chống ngay bụng dưới mình, lần này cậu không chiều anh, bóp eo anh không cho phép anh nhúc nhích lung tung, rồi trầm giọng hỏi thêm lần.

"Đồ trên người em ai đưa?"

Sở Lâm bị khơi dậy cơn nứng nhưng lại không được giải phóng, đáp với vẻ hơi tức giận: "Anh!"

"Anh mua đồ to như vậy làm gì chứ?" Tần Lãng hỏi tiếp.

Ai ngờ Sở Lâm đột nhiên giãy thoát khỏi tay Tần Lãng, đứng dậy mặc đồ lại đàng hoàng rồi về phòng ngủ, vừa vào liền khóa cửa ngay, chỉ bỏ lại câu "không làm nữa".

Tần Lãng còn đang cương, tay còn lưu lại xúc cảm mịn màng nơi eo anh, cậu sững sờ nhìn cánh cửa phòng ngủ đóng chặt, hơi xót xa ân hận bản thân phải chăng đã ép hỏi hơi quá...

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)