[ĐM-Cao H] Sau Khi Rù Quến Sinh Viên Thể Thao Ngon Cơm, Tôi Bị Cậu Ta Bám Dính - Chương 4: Bày tỏ

Sở Lâm cũng coi như hiểu rõ, Tần Lãng đã nghiện cơ thể mình, có tình cảm hay chăng thì không biết, nhưng xác định quan hệ trước đã, ít nhất có lý do đường đường chính làm tình với cậu ta.

Sau lần gặp hồi thứ sáu đến nay cả hai vẫn chưa gặp lại lần nào, nhưng tin nhắn trên wechat thì không thiếu ngày nào, tần suất Tần Lãng nhắn tin cao cực kì, chút chuyện nhỏ nhặt cũng thích chia sẻ với Sở Lâm.

Wechat Sở Lâm bình thường ít khi nghe tiếng tích tích~ lắm, vì vậy khi anh thấy con số đỏ chót đang nhảy nhót không ngừng cạnh khung tin nhắn của Tần Lãng, bèn kìm không đặng mà cũng đáp lại tin nhắn.

Tuy trong lòng Sở Lâm ngứa ngáy khó nhịn, nhưng vẫn không hẹn gặp Tần Lãng.

Nguyên nhân là do gậy thủ dâm được thiết kế riêng của Sở Lâm đã giao đến từ tuần trước, một mặt anh muốn thử cặc giả tốn cả đống tiền này rốt cuộc có đáng hay không, mặt khác thì anh định lạnh nhạt Tần Lãng một phen.

Thứ mà đàn ông dễ đạt được sẽ chẳng hề trân trọng, nếu muốn giữ mối quan hệ này với Tần Lãng dài lâu thì, bản thân tất phải dùng chút thủ đoạn.

Làm giá chính là một trong những thủ đoạn đó.

Màn hình điện thoại để trên giường chợt sáng, hiển thị có tin nhắn gửi đến.

Sở Lâm đang quỳ trên thảm trải sàn cạnh giường, cặc giả còn đang cắm ở đằng sau, anh bò mấy bước tới với lấy điện thoại.

Tần Lãng: Tối có trận hữu nghị, giờ đang tập 

Tần Lãng: 【Hình ảnh】

Là một tấm chụp từ trên cao, nội dung là bắp chân thẳng tắp thon dài tràn trề cơ bắp của Tần Lãng, mặt đất ở giữa giày đánh bóng còn có vài giọt mồ hôi.

Sở Lâm nhớ tới hôm ngửi được mùi mồ hôi của Tần Lãng ở ga tàu điện ngầm, là mùi khiến anh thấy rất dễ chịu.

Sau đó Tần Lãng cởi áo khoác ra, hai cánh tay to chắc lộ ra ngoài, áo bóng cũng phồng lên bởi bộ ngực căng tròn của cậu.

Sở Lâm nhắm mắt cũng tưởng tượng ra được, lúc anh quay đầu nhìn thì khắp cổ và cánh tay Tần Lãng toàn là nước.

Căng tràn, óng ánh, gợi cảm.

Nghĩ mãi nghĩ mãi, tay anh bất giác vòng ra sau, nắm chắc lấy phần đế của cặc giả rồi chậm rãi đút sâu vào, vừa đâm vừa kêu lẩm bẩm: "Tần Lãng... Ưm ha..."

Tốc độ tay ngày càng nhanh, cuối cùng lúc bắn tinh ra rả, trong đầu Sở Lâm toàn là hình bóng gương mặt đẹp trai quyến rũ ngời ngời khi xuất tinh của Tần Lãng.

"Chậc..." Sở Lâm hơi tức, nãy sợ bắn trúng giường nên mới xuống thảm chơi, ai ngờ chỉ vì xem tin nhắn của cậu ta mà quành về lại giường, giờ trên tấm ra giường vắt cạnh giường đang treo lơ lửng tinh dịch của mình...

Sở Lâm: 【Hình ảnh】

Tần Lãng khi nhận được ảnh ra giường đẫm tinh ấy, lo sợ sẽ bị người khác trông thấy liền vội vã cất điện thoại đi.

Cậu ta ngó xung quanh một lượt, phát hiện chẳng ai chú ý đến mình, thế là mở điện thoại lên tiếp.

Tần Lãng: Trận giao hữu tối nay anh đến xem không?

Tối chủ nhật thường Sở Lâm không thích ra đường lắm, vì ngày mai còn phải đi làm, anh muốn ở nhà nghỉ ngơi.

Nhưng Tần Lãng trên sân bóng... Sức cám dỗ thực sự mạnh không tưởng...

Sở Lâm: Thời gian địa điểm.

Tần Lãng: 7g30, nhà thi đấu số 1 đại học C

Tần Lãng: Anh ngồi hàng đầu không? Chừa chỗ cho anh.

Lần trước coi thi đấu Sở Lâm đã phát hiện, fans của Tần Lãng cũng nhiều phết, mấy trai đẹp khác trên sân bóng cũng nhiều, số fans nam nữ trai gái gì đó tới rất đông. Nếu chẳng phải Lê Tiểu Quang giành chỗ cho, Sở Lâm cũng nào có chỗ để ngồi.

Tầm quan sát ở hàng đầu tất nhiên tốt, nhưng... Có thể ngồi ở đó, đó chẳng phải tương đương với việc công khai quan hệ giữa mình với Tần Lãng?

Sở Lâm - không thích bị người ta soi mói - khẽ cau mày.

Sở Lâm: Khỏi rồi.

Tần Lãng thấy tin nhắn, gục đầu với vẻ ủ rũ.

Lưu Thức Âm - đồng đội kiêm bạn cùng phòng - vỗ vai hỏi: "Có cần chừa ghế hàng đầu cho mày không?"

Tần Lãng lau mồ hôi trên trán, hỏi vặn: "Chừa làm khỉ gì?"

"Tao thấy mày hai ngày nay cứ chăm chăm vô cái điện thoại cười suốt, cả ăn cơm cũng chụp hình, chẳng phải đang yêu à? Không giữ chỗ cho bồ?"

"Không cần." Tần Lãng nói thầm, ngừng lại chút, cậu ta lại lầu bầu thêm câu, "Người ta không cần."

Lưu Thức Âm nháy mắt dậy hứng thú, "Đang quen thiệt? Cãi nhau?"

"Không cãi."

Lưu Thức Âm suy nghĩ một lúc, nhìn bộ dạng nhạt nhẽo đó của Tần Lãng là biết cậu ta đang không vui.

"Bồ không thích đến xem mày chơi hay không thích ngồi hàng đầu?"

"Không muốn ngồi hàng đầu."

Lưu Thức Âm vươn tay vỗ vai Tần Lãng, an ủi bảo: "Vậy ý người ta là không muốn công khai rồi đấy, dù gì cũng là mày, áp lực lớn."

Tần Lãng ngẩng đầu hỏi: "Áp lực gì?"

"Mày cũng không phải không biết, nhiều người cua mày như thế còn cua không được, nếu giờ mày đột nhiên công khai tình cảm, khó đảm bảo không có người ôm hận trong lòng cố tình gây khó dễ cho bồ mày đâu."

Tần Lãng thoáng cái thông suốt.

Lưu Thức Âm thấy cậu ta không ủ rũ nữa, vội hỏi: "Ai thế? Sinh viên trường tụi mình? Tao quen không?"

"Đã từng là sinh viên trường mình, mày không quen."

"Đã từng? Tốt nghiệp rồi? Mấy tuổi thế?"

"28."

Lưu Thức hít ngược một hơi: "Mày được à nha, hóa ra gu mày là phụ nữ trưởng thành?"

"Đàn ông."

Lưu Thức Âm lại hít ngược thêm hơi, cố gắng kiềm chế lại mà hỏi: "Đàn ông?"

"Ừm." Tần Lãng cầm điện thoại, do dự không biết có nên nhắn hỏi Sở Lâm thích uống nước gì.

"Thằng nào lảng vảng bên mày mà tao không quen chứ? Mày với ổng sao quen nhau được?"

"Trận thi đấu trước."

"Thứ sáu tuần trước?" Lưu Thức Âm hỏi, "mới có tuần mày với ổng đã quen nhau rồi?"

"Đúng vậy." Tần Lãng còn đang cúi đầu gửi tin nhắn.

Tần Lãng: Uống gì không? Em đem cho anh."

Lưu Thức Âm cẩn thận nhớ lại, đột nhiên như nhớ ra gì đó: "Là cái người được bồ Trần Danh Dữ dẫn đến?"

Sở Lâm: Không cần.

"Sao mày biết?" Tần Lãng bỏ điện thoại xuống.

"Thứ sáu tuần trước từng gặp qua, tại thấy người này sao lạ mắt với lại trông cũng rất đẹp nữa."

Tần Lãng nở nụ cười: "Tao cũng thấy anh ấy rất đẹp."

Lưu Thức Âm ngỡ ngàng nhìn bộ dạng mê trai đó của cậu ta, thấy cay mắt kiểu gì, trợn mắt rồi đi tập luyện tiếp.

Sở Lâm giặt rồi phơi ra giường xong xuôi, kế đó ngồi ngẩn người bên tủ quần áo.

Mặc gì đây ta...?

Anh cuối cùng đã chọn một bộ áo sơ mi trắng phối với quần tây thường màu đen, đổi sang giày trắng và cứ thế ra đường.

Đội bóng rổ thường sẽ đến sớm để khởi động làm nóng người, nhưng lúc Tần Lãng đến sân bóng thì khán phòng gần như sắp đầy.

Cậu thay đồ ra ngoài, vừa khởi động vừa liếc mắt về khán đài, nhìn mấy lần liền vẫn chưa tìm thấy Sở Lâm.

Sở Lâm thấy tối chủ nhật ra đường đúng thật chẳng phải chuyện tốt lành gì, mới vừa ra khỏi khu chung cư đã gặp trận cãi lộn, cư dân vây khắp lối ra chật như nêm cối, anh nhích rất lâu mới lái xe ra được, lúc đến sân bóng thì đã rất muộn.

Khi Tần Lãng đưa mắt nhìn về phía khán đài lần thứ 800, khóe mắt đã liếc thấy một bóng người màu trắng.

Hôm nay Sở Lâm trông rất khác lạ, áo sơ mi và quần tây thường của anh vốn chẳng phải kiểu dáng đám sinh viên sẽ mặc, anh mặc vào lại có cảm giác cấm dục trưởng thành kiểu gì.

Ánh mắt Tần Lãng bám sát Sở Lâm từ lối vào khán đài cho đến dãy ghế sau của khán đài.

Sở Lâm từ lúc bước vào nhà thi đấu đã cảm nhận được có ánh mắt cực mãnh liệt theo dõi nhất cử nhất động của mình, anh nhướng mày tỏ vẻ khó chịu, sau khi ngồi xuống định trừng mắt lại thì mới phát hiện thì ra là Tần Lãng nhìn mình miết, vì thế anh móc điện thoại gửi tin nhắn.

Sở Lâm: Tập trung.

Tần Lãng thấy Sở Lâm moi điện thoại ra, vội xoay người cầm điện thoại trên ghế lên, sau khi nhận được tin nhắn liền nở nụ cười tươi, ngón tay đáp lại nhanh như bay.

Tần Lãng: Em rất tập trung.

Tần Lãng trước giờ không nói cho Sở Lâm biết, cậu ta luôn nhìn Sở Lâm một cách cẩn thận và đầy sự tập trung.

Lần gặp nhau đầu tiên trên sân bóng, ngay từ ánh mắt đầu cậu đã trông thấy Sở Lâm đang đứng ở lối vào, cậu ta nhìn Sở Lâm trước, sau đó mới thấy thùng nước ở trong tay anh.

Bình thường lấy nước thì ai cũng được, nhưng hôm đó cậu lại đứng dậy đi đến chỗ anh trước khi một đồng đội khác định đứng lên.

Lúc liên hoan cậu ta có hơi tưng tức khi thấy tên tóc xoăn kia cứ quấn lấy Sở Lâm nói chuyện miết, người này hại cậu mãi không tìm được cơ hội nói chuyện với Sở Lâm, vì thế mới hờn dỗi uống liền mấy ly.

Liên hoan xong, vốn tưởng Sở Lâm sẽ đi cùng tên tóc xoăn kia, ai ngờ anh ấy lại đến hỏi mình có muốn ghép phòng không, cậu liền đồng ý ngay.

Nhưng sau khi tắm xong cậu thực sự không vượt qua nổi cơn buồn ngủ mà thiếp đi, tỉnh dậy thì bị cơ thể bán khỏa thân của Sở Lâm kích thích muốn bể mạch máu não.

Lúc đó cậu mới nhận ra rằng, cậu ta không chỉ muốn làm bạn với Sở Lâm, cậu ta còn muốn lên giường với Sở Lâm nữa.

Cậu vốn chẳng biết nên xây dựng quan hệ giữa mình với Sở Lâm như thế nào, sợ đưa ra yêu cầu yêu đương thì bạo dạn quá, nào ngờ Sở Lâm đã đưa ra trước, cái ngày xác định quan hệ đó, mãi khi về tới KTX nằm xuống rồi mà cậu vẫn mơ mơ màng màng.

Cậu sực nhớ đến Sở Lâm sục cặc trước mặt mình như nào, hơi ghen mà nghĩ ngợi: Anh ấy có khi nào cũng sục trước mặt người khác như thế?

Cậu muốn nói với tất cả mọi người hay, Sở Lâm là của cậu.

Nhưng Sở Lâm không muốn ngồi hàng đầu, dựa vào lời của Lưu Thức Âm thì, đây cũng coi như một kiểu bảo vệ Sở Lâm vậy...

Tuy có hơi rầu, nhưng Tần Lãng vẫn thuyết phục bản thân mình chấp nhận "chuyện tình bí mật" này rất nhanh.

Vị trí lần này Sở Lâm ngồi thiên về sau quá, chỉ có thể dựa vào số trên áo mà đoán người nào là Tần Lãng, nhìn không rõ bắp thịt căng thít và từng giọt mồ hôi trên cổ áo cậu, anh thấy khá là tiếc nuối.

Sau khi Tần Lãng vào sân lần nữa, hàng trước có một cậu chàng chợt hét to: "Tần Lãng em yêu anh!!!"

Trong nhà thi đấu lập tức ồn ào hẳn.

Tần Lãng theo bản năng ngước mắt nhìn về phía Sở Lâm, nhưng khoảng cách quá xa, cậu không thấy rõ biểu cảm của Sở Lâm.

Trùng hợp thế nào cậu trai tỏ tình ấy cũng ở hướng này, thấy Tần Lãng nhìn qua, người nọ lập tức đứng dậy vẫy hai tay, tiếng xì xào càng lớn hơn trước.

Sở Lâm bất giác mím môi.

Cũng may Tần Lãng dời mắt đi rất nhanh, xoay người tập trung vào trận đấu, tiếng ồn ào cũng dần lắng lại.

Nhưng hành động của cậu trai đó như mở toang một cánh cửa, sau đó chỉ cần có người ghi bàn, khán đài sẽ có người hô to XX em yêu anh.

Sở Lâm ngồi ở khán đài với vẻ mặt ủ dột, lẳng lặng đếm.

Tần Lãng ghi được 3 trái.

Trận đấu kết thúc, đội Tần Lãng thắng tiếp.

Cậu trai bày tỏ với Tần Lãng trước nhất dưới sự vây quanh của bạn bè, bước từng bước về phía Tần Lãng.

Sở Lâm nghiến răng hàm ken két, bình thản đứng dậy.

Vì là trận giao hữu, quản lý cũng không nghiêm lắm, lúc giải tán rất nhiều người cùng lúc đổ xô lên sân bóng, khung cảnh có hơi hỗn loạn.

Tần Lãng lúc nhìn về phía chỗ Sở Lâm ngồi, nơi đó đã trống toác, cậu vội ngóng tìm bóng hình Sở Lâm khắp nơi.

"Tần Lãng."

Tần Lãng thu tầm mắt lại, nhìn cậu trai trước mặt.

Tướng mạo cậu chàng thanh tú, mặt còn ửng đỏ vì phấn khích.

"Nãy em ở khán đài gọi anh, anh chắc nghe thấy mà ha?"

Tần Lãng biết người này đến để tỏ tình, nhưng giờ cậu chỉ muốn tìm Sở Lâm, cậu còn có chuyện muốn nói với anh.

Bên cạnh đã tụ cả đống người đợi xem tỏ tình, tuy xác suất rất lớn Tần Lãng sẽ từ chối nhưng có chuyện vui thì vẫn muốn hóng.

"Em thích anh, anh có thể làm bạn trai em được không?"

"Xin lỗi." Tần Lãng không hề do dự.

Người vây quanh liền kiểu "quả nhiên là thế", đang định rời đi thì...

"Tần Lãng."

Nghe thấy giọng của Sở Lâm, hai mắt Tần Lãng lập tức sáng rực, cậu ngẩng đầu vượt qua đám người, tìm thấy Sở Lâm đang đứng trong góc.

Người thích hóng chuyện dừng chân lại ngay, còn tưởng được xem cảnh từ chối tỏ tình lần hai trong ngày.

"Dọn dẹp đồ, đi thôi."

Tần Lãng lập tức nhét tất cả nào là khăn với bình nước vô túi hết, nói với đội trưởng câu "đi trước nha", sau đó đầu không thèm ngoảnh lại chạy vọt đến chỗ Sở Lâm.

Tần Lãng chạy đến với cả người toàn là mồ hôi, Sở Lâm cảm nhận được hơi thở nóng hổi phả thẳng vào mặt, thừa lúc đám người vây xem còn chưa kịp hiểu chuyện gì, anh bèn kéo Tần Lãng đi.

Sở Lâm mở cửa xe ghế lái ra ngồi vào, đợi lúc vẫn chưa thấy Tần Lãng bước vào, anh hạ cửa kính xe ghế phó lái xuống nhìn Tần Lãng.

Tần Lãng buông tay: "Khắp người em mồ hôi không..."

"Vào đây."

Tần Lãng ngồi xuống chỗ phó lái, thẳng lưng không dám dựa vào.

Sở Lâm vươn tay đè vai Tần Lãng xuống, để lưng sau cậu dính hết lên ghế.

"Ngồi đàng hoàng."

Thấy Sở Lâm hình như chẳng hề để tâm đến việc mồ hôi mình làm bẩn xe của anh, Tần Lãng lúc này mới yên tâm ngồi lại cho ngay.

Trong đầu Sở Lâm giờ toàn là cảnh tỏ tình trên sân bóng, suốt đường đi không nói câu nào, lái xe về thẳng nhà.

Đỗ xe trong hầm xong hết, Sở Lâm mới nhớ nay chủ nhật, Tần Lãng mai còn phải đến trường.

Lúc trước Trần Danh Dữ bảo sẽ gửi thời khóa biểu sang, không biết có phải do hai người chơi hăng quá, sau đó gửi tin cũng không rep, thời khoá biểu tất nhiên vẫn chưa tới tay.

"Em gửi thời khoá biểu cho anh."

Tần Lãng hối hả mở điện thoại gửi thời khoá biểu của mình sang.

Sở Lâm mở hình mới được gửi đến ra xem thì thấy: Thứ hai có tiết vào lúc 8g sáng.

Sở Lâm thở hắt một hơi, ngã dựa ra sau đập vào lưng ghế, méo miệng, thoạt nhìn có hơi cạn lời.

Tần Lãng thấy rất mới mẻ, cậu chưa từng thấy biểu cảm này của Sở Lâm bao giờ.

Nhận xét

Đêm nay em tiếp quá nhiều rồi (༎ຶ ෴ ༎ຶ)